Chương 48: Đột phá, Ma Vương bại lộ vị trí?
Nhìn vào tòa thành hiện đại với đủ loại ma đạo cụ đang lưu thông tấp nập trên đường phố, hai người cảm thấy bản thân vô cùng lạc lõng. Lúc này, kỵ sĩ Findol vỗ mạnh vào đầu mình, thuật lại tất cả những chuyện hắn từng nghe qua:
— Ta nhớ ra rồi, nơi đây hình như được gọi là lãnh địa Ngọc Lục Bảo. Đây là một thế lực mà vài năm trước nhiều vị quan trên đã từng muốn thảo phạt.
Được đồng đội nhắc nhở, Aru cũng nhớ lại thông tin về vùng đất mình đang đặt chân đến. Hắn nhanh chóng phân tích tình hình:
— Vậy sao? Kể ra thì nếu sở hữu một lãnh địa giàu có, người người đều là pháp sư như thế này, ai cũng sẽ nghĩ rằng nơi đây đang chạy đua vũ trang để chuẩn bị cho một cuộc chinh phạt nhắm vào các thế lực xung quanh. Đặt mình vào vị trí của các quan trên, ta cũng sẽ muốn trừ diệt vùng lãnh thổ ấy.
Sau một hồi tiến vào thành Beiruin, giữa đường xá với đủ loại xe cộ hình dáng lạ mắt đi ngang qua, hai kỵ sĩ cưỡi trên lưng ngựa trông lại càng không hợp thời. Lúc này, tên kỵ sĩ to béo Findol đang vô cùng cay cú, không ngừng càu nhàu:
— Chết tiệt! Vừa rồi ngựa của ta mới chỉ làm một bãi trên đường mà không biết từ đâu có người lao ra ép ta nộp phạt năm mươi đồng Ra. Đã vậy, bọn chúng còn bắt ta phải sử dụng ma pháp để dọn dẹp đống phân ngựa ấy nữa chứ! Tiền của ta có phải gió lớn thổi tới đâu! Năm mươi đồng Ra đủ để nuôi sống một gia đình mười miệng ăn cả tháng trời đấy!
Trái ngược với vẻ nóng nảy của đồng bạn, Aru lại tỏ ra vô cùng bình tĩnh. Hắn lật qua lật lại từng trang sách trong lòng bàn tay. Khi cả hai tới một ngã tư, y liền kéo Findol lại. Chẳng đợi đối phương kịp cằn nhằn, Aru đã mở một trang sách luật đưa ra trước mặt đồng đội. Bên trên ghi rõ: Vượt đèn đỏ bị phạt năm mươi đồng Ra. Nhìn thấy quy định này, kỵ sĩ Findol lập tức cảm thấy đau ví, hắn cắn răng nghiêm chỉnh chấp hành.
Sau khi đi một vòng quanh thành Beiruin, hai tên kỵ sĩ tìm tới một quán nước ven đường để tổng hợp lại những gì đã chứng kiến. Vừa ngồi xuống ghế, Findol đã nhịn không được mà uống cạn một ly trà giải khát. Đặt ly trà xuống bàn, tên kỵ sĩ to béo than thở:
— Đến giờ ta vẫn không thể tin nổi, ngoại trừ những tòa thành dành cho quý tộc, lại có nơi nào sạch sẽ được như thế này.
Thấy đồng đội biểu hiện như vậy, Aru vừa nhịp chân lật sách vừa cười nhạt:
— Chuyện này cũng chẳng có gì khó hiểu. Chỉ cần cho đám dân đen kia biết chúng đã ở bẩn thỉu ra sao, chúng sẽ tự giác dọn dẹp cho sạch sẽ thôi.
Hắn vừa nhìn sách luật vừa nói, nhưng rồi ánh mắt lập tức trở nên nghiêm trọng:
— Nói vui vậy thôi, nguyên nhân chủ yếu có lẽ là do toàn bộ dân chúng ở đây đã trở thành pháp sư. Với giác quan của một pháp sư, họ sẽ không chịu nổi mùi hôi thối trên người mình ngay từ hơi thở đầu tiên. Như vậy, đám người đó dù muốn hay không cũng phải tự mình dọn dẹp môi trường xung quanh.
Nhắc tới hai chữ "pháp sư", Aru nhấn giọng rất mạnh khiến một kẻ hời hợt như Findol cũng hiểu được tính nghiêm trọng của vấn đề. Dù chỉ là những sĩ quan trinh sát nhỏ bé từ giáo hội, hai kỵ sĩ này vẫn có hiểu biết nhất định về các loại ma pháp trên thế giới. Thế nhưng, bọn họ chưa bao giờ thấy nơi nào kỳ lạ như lãnh địa Ngọc Lục Bảo.
Tại nơi đây, các pháp sư có vẻ rất nhiều, nhưng thực tế tất cả đều trong trạng thái ma lực trống rỗng. Nguồn ma lực vốn dĩ phải nằm trong cơ thể họ lại phân tán khắp không khí, tạo nên một mật độ năng lượng dày đặc bất thường. Tuy nhiên, không thể vì thế mà coi thường họ. Trong một thành phố rộng lớn như Beiruin, số lượng người đang sử dụng ma lực chỉ chiếm một phần nhỏ, nhưng khi cần thiết, toàn bộ dân chúng đều có thể hóa thân thành pháp sư.
Nguyên do tại sao lãnh địa này lại có nhiều pháp sư tới vậy? Khi đi ngang qua các học viện ma pháp, hai kỵ sĩ đã không tin nổi vào mắt mình. Việc giảng dạy ma pháp tại đây hoàn toàn mở cửa cho tất cả mọi người, kể cả tầng lớp thấp nhất là nông nô. Bất kể là trẻ em, người lớn hay người già, tất cả đều được bình đẳng đón tiếp.
Đối với người đến từ vùng lãnh thổ khác, đây chắc chắn là hành động điên rồ. Một lãnh địa có thể duy trì trật tự suốt ngàn năm là nhờ việc dân chúng hoàn toàn không được tiếp xúc với ma thuật và tri thức. Khi ấy, đến cả tư tưởng phản kháng họ cũng không có, nói gì tới việc tổ chức bạo loạn. Nếu một quý tộc giao ma pháp vào tay dân cày, đó chẳng khác nào gieo mầm mống khiến lãnh địa sụp đổ.
Thế nhưng, khi nghĩ tới việc các học viện ở đây không thu học phí, lại nhìn vào những chính sách biến nơi này thành thiên đường, Aru và Findol nhận ra khả năng phản loạn là vô cùng thấp. Hiện tại, hai người có thể nghe thấy đủ loại lời ca ngợi dòng dõi quý tộc cai quản vùng đất này. Uy vọng của tầng lớp thống trị đã đạt đến mức đáng kinh sợ.
Với sự ủng hộ từ một đám đông pháp sư như vậy, hai tên kỵ sĩ có thể tưởng tượng được cảnh tượng kinh hoàng khi lãnh địa bị xâm lấn. Đó sẽ là khung cảnh hàng trăm ngàn, thậm chí hàng triệu pháp sư cùng thi triển ma pháp hủy diệt kẻ thù. Theo những gì tìm hiểu được, vào lúc cần thiết, toàn bộ ma lực trong thành có thể dồn lại một chỗ để một người sử dụng. Khi đó, sức mạnh của vị pháp sư ấy sẽ sánh ngang với vài vị cấp độ 5 cộng lại.
Nghĩ tới đây, cả hai đều không tự chủ được mà hít một ngụm khí lạnh. Dù chuyện này không liên quan đến việc tìm kiếm Ma Vương, bọn họ cũng phải báo cáo lại cho tổng bộ liên minh. Không thể để lãnh địa Ngọc Lục Bảo tiếp tục bành trướng như thế này.
Tuy trong lòng nghĩ vậy, nhưng hai người vẫn vô cùng cẩn trọng, ngó trước nhìn sau để đảm bảo không có tai mắt của lãnh chúa quanh đây. Họ muốn tìm một nơi vắng vẻ để báo tin, nhưng ngay sau đó, một sự kiện kinh thiên động địa đã xảy ra khiến bọn họ phải từ bỏ kế hoạch ấy và lập tức truyền tin ngay trên phố.
Từ sâu trong khu rừng ma thú tại trung tâm lãnh địa, một cột sáng khổng lồ bất thần phóng thẳng lên trời cao. Ánh sáng chói lòa lấn át cả mặt trời, khiến người ta khó lòng nhìn thẳng. Cùng lúc đó, tất cả mọi người đều cảm nhận được tứ đại nguyên tố địa, thủy, hỏa, phong đang sôi trào dữ dội, nô nức đổ về phía cột sáng ấy.
Dù không biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng Aru và Findol cảm nhận được lượng ma lực đang bay qua đầu họ còn dồi dào hơn bất kỳ pháp sư cấp độ 5 nào từng gặp. Mà một trong những đặc điểm nổi bật nhất của Ma Vương chính là lượng ma lực kinh người, vượt xa cấp độ 5. Theo thông tin từ Kim Quang Giáo, Ma Vương thời đại này là một quái vật với mức năng lượng vượt quá tầm hiểu biết, rất có thể đã đạt tới cấp độ 6 hoặc cao hơn. Thực thể gây ra động tĩnh này hoàn toàn trùng khớp với mô tả.
— Người anh em, xem ra chúng ta đã tìm được tung tích của Ma Vương rồi! Mau báo lại với tổng bộ! Nhanh lên!
Dưới sự thúc giục của Findol, Aru ném bộ luật sang một bên, lấy ra cuốn da dê liên lạc để ghi chép lại tất cả. Đáng lẽ hành động này sẽ bị quân thủ thành ngăn cản, nhưng hiện tại, khi đất trời rung chuyển, ánh sáng từ trụ ma lực làm lóa mắt tất cả, chẳng còn ai chú ý tới hành tung của họ nữa. Không chỉ riêng hai kỵ sĩ giáo hội, mà những gián điệp của các tổ chức khác vốn bị bỏ quên từ lâu cũng đồng loạt gửi tin nhắn về, cảnh báo về biến động to lớn tại lãnh địa Ngọc Lục Bảo.
Tại trung tâm cột sáng, bên trong pháo đài Ngọc Lục Bảo — nơi Nguyễn An Bình đang bế quan.
Vài phút trước đó, trong căn phòng minh tưởng dành riêng cho quý tộc, một thiếu niên cao gầy, làn da xám trắng, khoác chiếc áo choàng đen thần bí đang ngồi ngay chính giữa. Ma pháp trận ẩn hiện trên đỉnh đầu hắn, không ngừng cắn nuốt và hấp thụ nguồn ma lực khổng lồ xung quanh.
Lúc này, thiếu niên như không thể kìm nén được cảm xúc mà gào lên:
— Đột phá rồi! Cuối cùng sau sáu năm, ta cũng đã đột phá rồi!
Thiếu niên ấy chính là Nguyễn An Bình, kẻ suốt sáu năm qua vẫn luôn là một pháp sư mắc kẹt tại cấp độ 2.