ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 870

Kim Khởi Nguyên dẫn Ngu Cấm Cấm đến căn phòng giam giữ Ngu Thư Nguyệt, hôm qua Ngu Cấm Cấm đã gặp Ngu Thư Nguyệt chính trong căn phòng này.

"Tiền bối Ngu, lại phiền cô chạy một chuyến nữa, thực sự là việc quá đột ngột..."

Kim Khởi Nguyên miệng xin lỗi, sắc mặt vô cùng khó coi.

Ngu Cấm Cấm khoát tay ngăn những lời khách sáo của anh ta, đôi mày cũng không tự chủ nhíu lại, tâm trạng rất tệ:

"Thi thể của Ngu Thư Nguyệt đâu? Sao người không thấy?"

"Sáng sớm nay người tuần tra thường lệ đi qua, phát hiện cửa phòng giam của cô ta hé mở, có ánh đèn yếu ớt lọt ra ngoài. Khi nhân viên tuần tra đẩy cửa vào thì đã thấy thi thể của cô ta."

Cô không thể ngờ rằng mình chỉ ngủ một giấc đã nhận được điện thoại của Kim Khởi Nguyên. Đầu dây bên kia thông báo rằng Ngu Thư Nguyệt đã chết. Chết ngay trong khu giam giữ của cơ quan chính phủ với trùng trùng điều cấm!

...

Không khí trong phòng càng lúc càng nặng nề, Ngu Thư Nguyệt co rúm người trên giường, toàn thân run rẩy vì lạnh, nỗi sợ hãi trong lòng không ngừng dâng cao. Cô ta cảm thấy ánh mắt của đối phương thật đáng sợ, không có chút hơi ấm nào, như đang đánh giá một món đồ vật, một miếng thịt chết, khiến cô ta rùng mình ớn lạnh.

Ngu Thư Nguyệt không nhịn được lại gọi một tiếng: "Đại sư?"

Người áo đen đảo tròng mắt, cuối cùng cũng chịu để ý đến cô ta.

"Ngu Thư Nguyệt."

"Hắn" gọi tên cô ta, tặc lưỡi:

"Rơi vào kết cục như bây giờ, thật là thảm hại."

"Tôi rõ ràng đã cho cô nhiều cơ hội, nhưng ngươi thì sao? Toàn làm hỏng việc."

"Khi cô phát hiện ra chuyện bế nhầm con, lẽ ra cô nên để Mao Đại Vũ giết chết nó ngay lập tức, nhưng cô đã không làm vậy, cô đã cho cô ta cơ hội chờ đợi thời cơ."

"Lần thứ hai, cô đã nghiền nát và nuốt chửng tính linh của cô ta, tôi đã chẳng bảo cô đi tìm xác của cô ta rồi sao?! Có hay không?! Cô có thực sự tìm không?"

Nói đến đây, gương mặt người áo đen trở nên dữ tợn, giọng điệu càng thêm độc địa.

Ngu Thư Nguyệt quả thật đã nhiều lần hối tiếc, tự trách bản thân sao thuở mười mấy tuổi lại nhu nhược đến thế. Tại sao khi đó không thể tàn nhẫn hơn, sớm giết chết Mao Tiểu Quyên còn ngây ngô yếu đuối, hoặc đưa nó lên núi sâu, có lẽ đã không có những rắc rối sau này! Đáng tiếc thời gian không thể quay lại, cô ta năm mười mấy tuổi vẫn còn chút lương tâm.

"Cô xem những lời tôi dặn như gió thoảng qua tai, thế nên cơ hội đã vuột mất..."

Người áo đen im lặng giây lát rồi khóe môi từ từ nở một nụ cười:

"Nhưng không sao, vẫn còn cơ hội..."

"..." Nghe rõ lời người áo đen, sắc mặt Ngu Thư Nguyệt dần dần biến đổi.

"Tất cả đều vì cô ta mà cô phải sa cơ thất thế, rơi vào cảnh bị người người chán ghét như hôm nay. Chẳng bao lâu nữa còn phải đối mặt với án tử hình. Tôi nghĩ hẳn cô căm hận cô ta lắm."

Người áo đen từ tốn dụ dỗ:

"Chỉ cần cô đồng ý ký kết khế ước với tôi, cô sẽ được tự tay nghiền nát Ngu Cấm Cấm."

"Hả?" Một tiếng cười khẩy ngắn ngủi phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng.

"Thì ra ông luôn lừa dối tôi, lợi dụng tôi."

Ngu Thư Nguyệt thốt lên đầy kinh ngạc, trong đôi mắt lóe lên những tia giận dữ.

"Tôi có lừa cô đâu, thuật thay mệnh là thật, mục đích của chúng ta giống nhau thì sao gọi là lợi dụng?"

Người áo đen không ngờ vào thời điểm này

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip