ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Hắc Thần Thoại Chung Quỷ

Chương 237. Trừ yêu, chém người coi miếu (2)

Chương 237: Trừ yêu, chém người coi miếu (2)

"Có! Ta còn bảo vật! Ta còn bảo vật!"

"Ồ?" Chung Quỷ chậm rãi bước tới, khói đen vờn quanh, hắn mỉm cười nói:

"Nói sớm có phải tốt không? Ở đâu?"

"Ở... ở trong hầm ngầm của miếu Hà Thần!"

Gã coi miếu nhìn đống xương tàn xung quanh mà run rẩy.

"Trong đó có linh thạch, pháp khí vỡ và cả một túi Âm Sát Châu! Đó đều là đồ chúng tiểu nhân giấu riêng!"

Ánh mắt Chung Quỷ lạnh lẽo, Vô Thường Tiên quấn lấy gã coi miếu kéo dậy: "Dẫn đường."

Gã không dám phản kháng, run rẩy dẫn Chung Quỷ vào hậu viện miếu Hà Thần. Dưới gốc cây khô, sau khi mở cửa đá, bên trong hiện ra vô số tài vật. Có vài chục viên linh thạch, mấy món pháp khí hư hại và một túi Âm Sát Châu, còn lại phần lớn là trang sức vơ vét từ dân chúng.

"Còn gì nữa không?"

Chung Quỷ lạnh lùng hỏi.

"Hết rồi! Thật sự hết rồi!"

Gã coi miếu khóc lóc.

"Đây là tất cả những gì chúng tiểu nhân lén giữ lại, phần lớn đều phải nộp lên trên, thực sự không còn gì nữa."

"Nộp lên? Giao cho ai?"

Gã coi miếu chần chừ, nhưng khi thấy ánh mắt sắc lạnh của Chung Quỷ, gã vội khai thật:

"Là Xà Bang! Xà Bang bảo chúng tiểu nhân làm vậy để thu phí tàu bè qua lại và vơ vét ruộng đất của dân chúng. Ai không nghe lời sẽ để xà yêu trong sông xử lý."

"Xà Bang?" Chung Quỷ xoa cằm.

"Nói vậy, con xà yêu này là do Xà Bang nuôi nhốt?"

"Đúng vậy!" Gã gật đầu lia lịa.

"Ngoài con yêu quái này, nghe nói dưới thủy huyệt đáy sông còn có một con Giao Xà quỷ vật mạnh hơn nhiều. Nó có huyết mạch liên quan đến xà yêu nên có thể dùng nó để điều khiển lũ ngư quái dưới nước. Tuy nhiên người của Xà Bang cũng không dám tùy tiện xuống nước vì sợ lệ quỷ bên dưới."

"Thì ra là thế."

Chung Quỷ gật đầu.

"Ngươi biết cũng khá nhiều đấy."

"Tiểu nhân không có bản lĩnh gì khác, chỉ được cái mồm mép và lăn lộn ở đây lâu năm nên biết chút chuyện."

Gã coi miếu cười gượng.

"Nếu tiên sư cần người sai bảo, tiểu nhân chắc chắn sẽ xử lý mọi việc ổn thỏa cho ngài."

"Không cần." Chung Quỷ lắc đầu.

Gã coi miếu ngẩn người, ngay lập tức cảm thấy lồng ngực đau nhói. Gã chậm rãi cúi xuống, thấy một lỗ thủng lớn đã xuất hiện ngay vị trí trái tim từ bao giờ. Thân thể gã đổ rụp xuống, hơi thở tắt lịm, đôi mắt vẫn trợn trừng đầy vẻ không cam lòng.

Chung Quỷ thu dọn tài vật trong hầm rồi bước ra khỏi miếu Hà Thần.

Bên bờ sông, dân chúng vẫn ôm chặt con nhỏ nhìn về phía hắn. Không một ai dám tiến lên, trong mắt họ giờ đây không còn sự cảm kích mà chỉ có nỗi sợ hãi vô bờ. Sự tàn nhẫn và sát phạt của Chung Quỷ còn đáng sợ hơn cả đám người coi miếu và xà yêu trước kia. Cảnh tượng hắc vụ nuốt chửng người sống vẫn còn rõ mồn một khiến họ run rẩy không dám thở mạnh.

Chung Quỷ liếc nhìn đám đông một lượt rồi không nói lời nào. Huyền Âm Thần Chướng bùng lên, hóa thành một luồng hắc phong bao lấy thân hình hắn rồi phóng vút lên không trung, biến mất nơi chân trời.

Mãi đến khi bóng dáng hắn hoàn toàn khuất dạng, bách tính mới dám thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn không ai dám lại gần miếu Hà Thần. Những người cha, người mẹ ôm chặt con mình, khẽ khàng an ủi nhưng nỗi sợ trong mắt vẫn chưa tan biến.

Rất lâu sau, mới có người lý nhí lên tiếng:

"Xà yêu chết rồi..."

"Gã coi miếu cũng chết rồi!"

"Chúng ta... từ nay sẽ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip