ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Hắc Thần Thoại Chung Quỷ book cover

[Dịch] Hắc Thần Thoại Chung Quỷ

Mông Diện Quái Khách

330

Chương

65,450

Lượt đọc

Giới thiệu truyện

Trên đời này, làm sao có quỷ?

Quỷ chưa từng sinh ra từ địa ngục, cũng không bước ra từ cửu u thâm uyên. Quỷ chỉ sinh ra từ lòng người.

Một niệm oán hận không tan, một chấp niệm không buông, một tiếng gào thét bị vùi lấp trong bóng tối — tích tụ đủ lâu, đủ sâu, liền hóa thành yêu, thành ma, thành quỷ.

Người sống sợ quỷ, nhưng nào hay quỷ từng là người.

Hắn xuất hiện giữa một đêm không trăng.

Đầu báo dữ tợn, lông đen như mực, ánh mắt tròn xoe soi thẳng vào hồn phách kẻ đối diện. Mặt sắt lạnh lùng, không cười không giận, như một bức tượng cổ đứng trấn giữa âm dương. Hai chân trụ vững, cầu tấn mở rộng, khí huyết lắng sâu như núi, sát ý thu liễm mà không tản.

Chỉ cần hắn đứng đó, quỷ liền run.

Người đời gọi hắn là hung thần.

Yêu ma gọi hắn là tai họa.

Quỷ quái thì gọi hắn bằng một cái tên không dám thốt ra.

Bởi vì hắn không trừ quỷ theo nghĩa thông thường.

Hắn giết quỷ để thăng cấp.

Hắn ăn quỷ để mạnh lên.

Hồn phách tan vỡ của yêu ma, đối với người khác là thứ ô uế tránh còn không kịp, nhưng đối với hắn lại là lương thực. Oán niệm, sát khí, chấp niệm chưa tan — tất cả đều bị hắn nuốt vào, luyện hóa, biến thành sức mạnh của chính mình.

Mỗi con quỷ bị giết, không phải là kết thúc, mà là bậc thang.

Mỗi tiếng tru tuyệt vọng, không phải là nguyền rủa, mà là lễ tế cho con đường hắn đi.

Hắn càng đi sâu vào đêm tối, bóng của hắn càng dài.

Hắn càng nhuốm máu quỷ, khí tức hắn càng giống… quỷ.

Nơi này không phải nhân gian thuần túy, cũng chẳng phải âm phủ hoàn chỉnh.

Nơi này có yêu ma quỷ quái ẩn nấp trong thôn xóm rách nát, treo mình trên mái nhà, núp trong giếng cổ, cười khẽ sau bức tường loang lổ.

Nơi này có thần thông pháp thuật thất truyền, phù chú rách nát, đạo hạnh không đủ thì phản phệ chính mình.

Nơi này còn có những ngôi miếu thành hoàng đổ nát, hương tàn lạnh lẽo, thần vị mờ chữ — chỉ chờ một người đủ “ác”, đủ “mạnh”, đủ “dám”, để thắp sáng lại.

Nhưng thắp sáng miếu thần, chưa chắc là cứu rỗi.

Có khi… là thay thế.

Người đời từng hy vọng Chung Quỳ tái thế.

Một vị thần chính khí lẫm liệt, trấn quỷ trừ tà, bảo hộ nhân gian.

Nhưng người xuất hiện lại không phải hắn.

Hắn không nhận sắc phong.

Hắn không thờ thiên đạo.

Hắn cũng không quan tâm thiện ác trong mắt thế gian.

Hắn chỉ tin một điều:

Quỷ nếu không bị ăn, thì sẽ ăn người.

Cho nên hắn bước đi trên con đường không ai dám đi.

Dùng quỷ trị quỷ, lấy ác chế ác.

Một kẻ đứng giữa nhân gian và địa ngục, càng giết càng giống thứ mình săn đuổi.

Đây không phải chính thần thoại.

Đây là Hắc Thần Thoại.

Và hắn —

Không phải Chung Quỳ.

Hắn là Chung Quỷ.

dai-lao-y-tu-trung-sinh-doat-lai-khi-van