Chương 311:
"Ta tin ngươi một lần!"
"Được." Trương Ngang nhìn thẳng Trình Thanh Hòa, hỏi tiếp:
"Nhị tiểu thư, liệu có nguyện cho Trương mỗ một món đồ tùy thân để làm tín vật?"
Gương mặt xinh đẹp của Trình Thanh Hòa ửng đỏ, nàng đứng dậy nói:
"Chờ một lát."
Chẳng bao lâu sau.
Tiễn bước Trương Ngang mang theo tín vật rời đi, Trình Thanh Hòa nhìn theo bóng lưng hắn, khẽ lắc đầu. Nàng biết rõ tâm ý của đối phương nhưng không hề để tâm. Đường giang hồ xa xôi, chí hướng của nàng không nằm ở chốn này.
Ở một phía khác.
Trương Ngang rời khỏi Trình phủ, đi vào một khu rừng rậm, nơi đã có hai người chờ đợi từ lâu.
"Trình gia không đáp ứng."
"A!" Một kẻ trong đó lộ vẻ vội vàng:
"Vậy phải làm sao bây giờ?"
"Không đáp ứng càng tốt."
Khóe môi Trương Ngang nhếch lên một nụ cười âm hiểm:
"Nếu Trình gia đáp ứng, trong Huyết Long quân đâu còn chỗ cho chúng ta đứng chân? Mấy vạn trúc nông kia chính là nguồn mộ lính tốt nhất, chỉ cần nắm bọn họ trong tay, lo gì đại sự không thành?"
Đôi mắt hắn hiện lên vẻ tham lam:
"Trình gia không có năng lực và phách lực này, nhưng chúng ta thì có!"
"Trương huynh nói đúng lắm."
Người còn lại gật đầu, lại hỏi:
"Còn Trình Thanh Hòa kia thì sao..."
"Nàng ta?" Trương Ngang cười lạnh, vẻ mặt đầy khinh miệt:
"Ả đàn bà ngu xuẩn đó, thân là nữ nhi thế gia mà lại muốn học đòi cái thói lễ hiền đãi sĩ. Hằng năm tiêu tốn bao nhiêu vàng bạc, chẳng qua cũng chỉ để quen biết hạng phế vật nịnh hót mà thôi. Ta nhất định sẽ có được nàng, cũng như có được đám trúc nông của Trình gia vậy!"
"Đại ca anh minh!"
Hai kẻ kia cùng tiếng nịnh hót.
Sau ba ngày, trời vừa tảng sáng.
Trình Nghiễn Thư vận một bộ kình trang, bước nhanh về phía sau núi Trúc Sơn. Hôm nay là ngày ước định đánh cược giữa Trình gia và Thanh Trúc bang, hắn tới đây để mời Chung Quỷ khởi hành.
Khi đến gần nơi có chướng khí của rừng Thanh Trúc, từ xa đã thấy một bóng người. Chung Quỷ đang xếp bằng trên lưng mãnh hổ, huyền bào trải rộng như mực, tà áo tung bay trong gió nhưng thủy chung không hề chạm vào người. Mái tóc dài của y như thác nước đổ xuống, cuồng vũ theo gió, những sợi tóc dán vào mặt nạ sắt và râu quai nón rồi lại bị gió cuốn ngược về sau, tư thế ngưng thần vô cùng rõ rệt, không chút rối loạn.
Mỗi nhịp thở của y đều kéo dài và nặng nề, trầm mặc như vực sâu. Chân khí quanh thân nội liễm thành vòng, ngay cả tiếng gió gào thét nơi vách núi cũng như ngưng trệ khi chạm đến vùng không gian quanh y.
Trình Nghiễn Thư nhìn cảnh này không khỏi ngẩn ngơ. Trong mắt hắn, đỉnh núi mây tụ rồi tán, sương sớm đọng lại rồi tan, ráng chiều nung đỏ chân trời rồi lại quy về tĩnh mịch. Giữa lúc nhật nguyệt luân chuyển, cỏ cây mấy độ héo khô, duy chỉ có Chung Quỷ vẫn vậy. Y tĩnh tọa như một pho tượng cổ, hòa làm một thể với núi đá xanh đen và ngàn năm cổ bách, dường như đã ở nơi đó từ thuở khai thiên lập địa để chứng kiến thời gian trôi qua. Không tiếng chim hót, không tiếng côn trùng, chỉ có tiếng gió nghẹn ngào như đang kể câu chuyện cô độc muôn đời.
Đứng từ xa nhìn lại, lòng Trình Nghiễn Thư không khỏi sinh ra mấy phần ngưỡng mộ. Hắn vốn hướng tới tu hành từ nhỏ, hiềm nỗi truyền thừa của Trình gia có hạn, mà Âm Hồn Quyết của Quỷ Vương tông lại quá mức nguy hiểm nên tu vi tiến triển vô cùng chậm chạp. Hắn không biết kiếp này
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền