Chương 101: Ngàn cân treo sợi tóc
Tôi không phải người bất cẩn, nhưng cũng lo là do mình đếm sai, nên lại đếm kĩ một lượt, quả nhiên trên mặt đất có bảy cái bóng. Nhưng tôi, Tử Long, Vương Lỗi, Diệp Đường, bác Diệp, còn có cả Lâm Y Y nữa, tổng cộng chỉ có sáu người. Vậy tức là bây giờ trong đội chúng tôi thừa một người! Chúng tôi bị ma quấn lấy rồi. Nghĩ đến đây, tôi tức thì lại lấy la bàn bát quái ra.
Thế nhưng kim chỉ la bàn bát quái lại không hề có phản ứng, có lẽ đã mất linh. Tôi vội vàng đi về phía trước, định xem xem cái bóng thừa ở đâu. Nhưng tôi còn chưa kịp quan sát, chúng tôi đã tiến vào bên trong rừng cây rậm rạp. Ánh trăng lại bị rừng cây che khuất, cái bóng dưới đất cũng biến mất theo. Tôi sợ hồn ma này sẽ hại mọi người, nên bảo Tử Long để ý phía sau, còn bản thân tôi thì chạy lên phía trước, định bụng mượn đèn pin trong tay Lâm Y Y để tìm ra cái bóng.
“Y Y, cho anh mượn đèn pin của em một lát?” Tôi chạy đến phía sau lưng Lâm Y Y, khẽ gọi cô ấy. “Anh Cửu, phía trước hình như là mộ xác sống thì phải?” Lâm Y Y nhìn về phía trước. Tôi vội vã bước lên theo. Nhưng ngay khi tôi cất bước, đèn pin của Lâm Y Y tự dưng tắt phụt, phía trước chợt tối om. Tôi còn chưa kịp định thần thì đã cảm giác một chân mình hình như vừa giẫm hụt.
Cả người bị mất trọng tâm, tôi không kịp rút chân về, nên cứ thế ngã nhào xuống. “Chết tiệt, bên dưới là vách núi! Mọi người cẩn thận!” Tôi ngã xuống, vừa quờ quạng lung tung để túm lấy một cái gì đó, vừa hét lên nhắc nhở những người khác. May thay Vương Lỗi nhanh tay nhanh mắt, túm được tay tôi giật trở lại. Tôi thầm thở phào nhẹ nhõm, nguy hiểm thật, suýt thì rơi xuống vách núi.
Thôi chết, Y Y! Gần như cùng lúc đó, đèn pin trong tay Y Y đột nhiên sáng lên, nhưng không phải soi về phía chúng tôi. Hai tay cô ấy cầm đèn pin đặt ngay trước ngực, cứ thế để ánh đèn rọi thẳng vào mặt cô ấy. Trên gương mặt trắng nõn của cô bỗng dưng xuất hiện những tia máu chằng chịt, ngũ quan vặn vẹo. Cô ấy nhe răng trợn mắt trừng chúng tôi, nở nụ cười âm trầm kinh dị khiến người khác sởn gai ốc: “Núi thần của người Miêu, kẻ nào đến đều phải chết!
Ha ha…” Điệu cười quá mức âm trầm, nghe mà chỉ thấy da gà nổi khắp người. “Không ổn, Y Y bị ma nhập rồi!” Tôi gào to. Nhưng đúng lúc này, Lâm Y Y lại nhảy về phía trước một bước, cả người rơi thẳng xuống vách núi. Tôi không kịp suy nghĩ gì thêm, cả người nhào tới theo bản năng, may là tôi đã túm được mắt cá chân cô ấy. Lâm Y Y không mập, người rất gầy, nhưng sau khi bị ma nhập, cơ thể nặng lên khá nhiều.
Tôi túm được mắt cá chân cô ấy, nhưng cả người tôi cũng bị kéo xuống theo. Nửa người tôi đã thò ra bên ngoài vách núi, eo không đủ sức, chỉ đành bất lực nhìn cô ấy và bản thân cùng rơi xuống vách núi. Rồi tôi nghe thấy Vương Lỗi chửi thề một câu: “Mẹ kiếp, cậu đừng có làm mấy chuyện đáng sợ vãi nồi như thế nữa được không?” Vương Lỗi vừa chửi vừa nhào tới cùng với Triệu Tử Long, cả hai tóm chặt lấy mắt cá chân tôi, lôi ngược trở lại. Thân thể Lâm Y Y vẫn treo ngược ngoài vách đá cheo leo, tôi cố gắng hết sức, giữ chặt lấy cô ấy. Nhưng thân thể cô ấy không phối hợp, cứ đung đa đung đưa,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền