Chương 102: Trại ma quái dị
Lúc nhìn thấy ngôi làng chẳng hề có hơi thở con người này, tất cả chúng tôi đều sững sờ, không một ai lên tiếng, bởi ai cũng không tin được cảnh tượng trước mắt là thật. Nhưng kinh ngạc nhất phải là Lâm Y Y, có lẽ cô ấy cũng không ngờ rằng, cấm địa của trại Cổ Miêu bọn họ lại là một làng trại. “Không thể nào! Núi Thần là nơi chôn người chết, tại sao lại xuất hiện một cái trại?” Lâm Y Y ngơ ngác thốt ra. “Mọi người nói xem, cái trại này có phải là mộ xác sống thật sự của trại Cổ Miêu không?” Bác Diệp cũng nghĩ giống tôi.
Trong lòng tôi không có đáp án, chỉ đành thử phân tích: “Đi cả quãng đường, chúng ta không hề nhìn thấy bất cứ ngôi mộ xác sống nào cả. Chúng ta cũng có thể chắc chắn được rằng, người của trại Cổ Miêu sau khi chết sẽ được an táng ở núi Thần này. Nói như vậy, cái trại này rất có khả năng chính là mộ xác sống đích thực!” Tôi vừa phân tích đến đây, bác Diệp cũng gật gù tán đồng. “Theo như Lỗi gia tôi biết được, mộ xác sống không phải được xây dựng như thế này. Tôi cũng không biết phong tục của trại Cổ Miêu này ra sao, nhưng tôi cảm giác có gì đó là lạ!” Vương Lỗi lên tiếng, đoạn nhìn về phía Lâm Y Y, hỏi: “Y Y, cô có biết mộ mà trại của các cô dùng để an táng người chết không?” “Em không biết!” Lâm Y Y lắc đầu, thành thật nói: “Người trong trại không cần biết là già hay trẻ, một khi đã chết rồi sẽ được để lên kệ rồng và khiêng lên núi Thần.
Nhưng chỉ có vài người là được lên xuống ngọn núi này. Trước đây trong trại có mấy anh nghịch ngợm định lên núi Thần xem thử. Nhưng sau rồi đều không hề trở về nữa, cũng không có ai đi tìm bọn họ cả.” “Phong tục này cũng kì quái nhỉ!” Bác Diệp lẩm bẩm: “Máu mủ tình thâm, nếu như con trai mình mất tích thì cho dù có nguy hiểm đến cỡ nào thì người mẹ cũng phải đi tìm cho bằng được. Thế nhưng người trong làng lại không làm như thế. Xem ra nơi này không đơn giản rồi đây!” “Nói mấy cái này làm cái đếch gì, đến thì cũng đã đến rồi, cứ đi xem thôi, ở đây đoán già đoán non cũng có tác dụng chó gì chứ!” Vương Lỗi nói không chút e dè, “Cùng lắm cũng là mấy thứ tà ma mà thôi, mấy người là nhân sĩ chính đạo, sợ cái đếch gì.” Vương Lỗi nói rất thẳng, có điều lời anh ta nói cũng chẳng hề sai.
Nếu như ngôi làng này đúng là mộ xác sống, vậy chúng tôi cũng phải đi để tìm âm thi, tìm nấm quan tài! Sau khi ý thức được điều này, tôi mới nói: “Tử Long, chúng ta đi đằng trước, những người khác ở phía sau, mọi người phải duy trì khoảng cách nhất định. Cho dù có xảy ra chuyện gì thì các anh cũng có cơ hội trốn thoát!” “Được, mọi người nhớ cẩn thận.” Bàn bạc xong, tôi và Tử Long bắt đầu đi về hướng trại. Chúng tôi đi rất chậm, không chỉ phải chú ý đến khu trại ma quái mà còn phải chú ý đến đám côn trùng có độc ở xung quanh. Càng đến gần cái trại ma quái, tất cả mọi người càng căng thẳng theo.
Cả khu trại cho tôi một cảm giác cực kỳ âm u, tử khí nặng nề, không có tý dương khí hay sinh khí nào cả. Tôi vô cùng nhạy cảm với loại cảm giác này. Năm xưa, lúc ở thôn Ma Câu, khi tôi bước vào nhà của Vương Tiểu Long, trong nhà đều là thi thể người thân của tôi, khi ấy tôi cũng có cảm giác giống
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền