ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Hành Tẩu Âm Dương

Chương 1116. Q2 - Chương 215: Sổ Truyền Tin Phú Bà

Chương 1116: Q2 - Chương 215: Sổ Truyền Tin Phú Bà

Tôi vừa đi đến cửa vào cầu, nhìn thấy hình ảnh trên cầu thì tức khắc trợn tròn mắt. Chỉ thấy trên cầu có mấy vài người mù đang ngồi, hình như bọn họ đang sờ xương đoán mệnh cho người ta. Trừ họ ra thì còn có người kể chuyện, mơ hồ có thể nghe được ông ta đang kể lại chuyện Na Tra náo biển, bên cạnh còn có mấy đứa bé đang vây quanh.Mấy đứa bé kia không lớn lắm, nghe rất là mê mẩn, mặt trắng như trét một lớp vôi lên vậy, mắt tối tăm mịt mù, mặt cũng treo một nụ cười cứng ngắc, khoa trương mà quỷ dị. Không chỉ như thế, trên cầu ngang còn có lái buôn bán tiểu thuyết lậu và DVD kiểu cũ, bọn họ mặc đồ thập niên 90, đeo kính râm, trông vẫn rất phong cách. Nói thật, với cảnh tượng trước mắt thì bạn sẽ mãi mãi không thể nào tưởng tượng được đây là chợ quỷ xuất hiện ở âm gian, nó hoàn toàn không khác với chợ trong cuộc sống hiện thực của chúng ta là bao, chỉ là có thêm một chút bầu không khí quỷ dị không nói nên lời mà thôi.

Lúc tôi còn đang nhìn đến ngơ người thì một lão ăn mày đầu tóc rũ rượi chợt xuất hiện trước mặt, ông ta sở hữu đôi mắt bò, miệng rộng, cười hì hì nói với tôi: “Cậu trai, lão hủ thấy cậu cốt cách kỳ lạ, sau này ắt sẽ là rồng phượng trong loài người, là cao thủ tuyệt thế! Trên tay lão hủ vừa khéo có hai quyển thần công tuyệt thế, bán rẻ cho cậu nhé, một quyển mười tỷ minh tệ! Bán vốn nhỏ, xin miễn trả giá!” Lão ăn mày này vừa mở miệng là tôi lập tức hồi thần, phát hiện ông ta cầm hai quyển sách kiểu cũ, một quyển là [Sổ Truyền Tin Phú Bà], quyển kia thì là [Nhật Ký Nuôi Lớn Vịt]. Tôi vừa nhìn thấy tên của hai quyển sách cũ này thì lập tức đầu đầy hắc tuyến, không còn gì để nói. Lại quan sát lão ăn mày này, đầu lấm mặt lem, tóc hoa râm, gầy như que củi, miệng còn chảy nước miếng.

Bờ môi ông ta không gói nổi răng, lộ ra hai chiếc răng cửa vừa to vừa đen. Thấy tôi không nói gì, lão ăn mày lại lấy hai quyển sách cũ ra như ảo thuật: “Cậu trai, nếu cậu không thích, lão hủ vẫn còn đây, sẽ có một quyển mà cậu thích!” Lão ăn mày nói xong câu cuối, còn chớp mắt cười xấu xa với tôi. Lúc này, hai quyển sách cũ mà ông ta lấy ra nghiêm chỉnh hơn một tí, một quyển là “Quỳ Hoa Bảo Điển”, một quyển là “Cửu Âm Bạch Cốt Trảo”. “Khụ!” Trình Thiên Sư làm bộ ho khan một tiếng, nhỏ giọng nói: “Anh trai, năm đó lúc lão phu bán sách lậu đi lừa con nít, chỉ sợ anh còn chưa biết giang hồ hiểm ác đâu! Anh vẫn nên đi gạt người khác đi, lão phu là người từng trải, xin anh trai hãy nhường đường!” “Ha ha!” Ai ngờ lão ăn mày này nghe xong thì cười trầm, ông ta chợt ném mấy quyển sách lậu trong tay đi, lấy ra một quyển sách cổ từ trong ngực ra như ảo thuật.

Quyển sách cổ này hoàn toàn khác với mấy quyển ông ta lấy ra, hình như bìa sách được làm từ da trâu, trên niêm phong còn có mấy chữ cổ nét cứng cáp: “Huyền Chân bí thuật”. Tôi vừa nhìn thấy quyển sách này thì mắt sáng rỡ, tim đập rộn lên, bật thốt: “Ông cụ, xin hỏi quyển sách này ông bán thế nào? Có thể cho tôi xem trước được không, nếu thật sự là thứ tôi muốn, giá cả không là vấn đề!” Lúc tôi nói thì trong lòng cũng đang tính giá, vừa rồi ông ta tùy tiện ra giá

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip