ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Hành Tẩu Âm Dương

Chương 1117. Q2 - Chương 216: Có ý khác

Chương 1117: Q2 - Chương 216: Có ý khác

Giọng nói đến từ dưới cầu rất quen, nhưng lúc này tình hình khẩn cấp, tôi thật sự không nhớ ra là ai cả. Thấy âm binh quỷ sai sắp ra tay, tôi chẳng đoái hoài gì được nữa, bèn kéo Trình Thiên Sư nhảy xuống dưới cầu.Dưới cầu ngang mới là kênh đào, theo quan sát lúc trước của tôi thì độ sâu không quá sâu. Nếu nhảy vào thì cơ hội sống rất lớn. Quả nhiên, không ngoài dự đoán của tôi, sau khi hai người nhảy xuống thì nhảy thẳng xuống nước sông lạnh lẽo. Nước sông buốt thấu xương như nước mùa đông, rét đến độ tôi lập tức tỉnh hồn.

Dường như tôi vẫn chưa nhảy xuống dưới đáy hết, thế là nhanh chóng quẫy mấy cái dưới nước rồi nhanh chóng nổi lên mặt nước. Phản ứng đầu tiên của tôi là nhìn tình hình trên cầu ngang, chỉ thấy âm binh quỷ sai đứng ngay vị trí bên bờ, hình như không dám xuống nước. “Đạo hữu, nước sông lạnh buốt thấu xương, mau lên đây đi!” Tôi còn đang quan sát tình hình trên cầu thì một chiếc thuyền nhỏ đã chèo đến gần tôi, người trên thuyền đồng thời đưa mái chèo cho tôi. Bấy giờ tôi mới thấy rõ người cứu tôi, hóa ra lại là thiếu niên Đạo Môn phong độ kia. Tôi không nghĩ nhiều, sau khi nắm lấy mái chèo, thiếu niên Đạo Môn dùng sức kéo tôi lên thuyền.

Tôi trèo lên thuyền rồi thì lại kéo Trình Thiên Sư lên. Thiếu niên Đạo Môn không dừng động tác, chèo thuyền đến bờ kia sông. Toàn thân tôi là nước, tôi ngồi ở mũi thuyền, gió thổi tới chỉ thấy rét run. Tôi còn chưa kịp cảm ơn, thiếu niên Đạo Môn đã mở lời trước: “Đạo hữu yên tâm, âm binh quỷ sai không dám xuống nước, bọn họ không dám tới bắt hai người đâu.” “Cảm ơn người anh em đã hỗ trợ, không biết nên gọi anh thế nào đây?” Tôi lễ phép chào. Thiếu niên Đạo Môn cười cởi mở, nói: “Tôi tên Lâm Trung Nghĩa, là đạo sĩ của Miêu Vương Quan Đạo Môn phía nam.

Không biết nên xưng hô với hai vị đạo hữu thế nào đây?” Tôi tự giới thiệu trước: “Lạc Tiểu Ngư, anh cứ gọi tôi Tiểu Ngư Nhi là được. Đây là đồ đệ của tôi, Trình Thiên Sư, lần này nhờ có anh giúp đỡ, không thì chỉ sợ chúng tôi đã bị Quỷ tướng quân mang đi rồi. Đại ân đại đức thật sự không thể báo đáp!” “Cứu người một mạng còn hơn xây bảy cấp phù đồ, hai vị đừng quá khách sáo!” Lâm Trung Nghĩa cười nói. Tôi cũng không khách sáo nữa, trông tướng mạo anh ấy, ngũ quan hào sảng, mắt trong trẻo, là điển hình của tướng chính nghĩa, nhưng tôi vẫn không đoán được rằng thân phận của anh ấy lại là đạo sĩ của nam Đạo Môn Miêu Vương. Từ khi nam bắc Đạo Môn thành lập, gần như đã thay thế hết miếu thờ đạo quan trong nước, chỉ còn lại hai nam bắc Đạo Môn.

Từ khi rời khỏi làng Cửu Long đến giờ, đây là lần đầu tiên tôi gặp phải người của Đạo Môn chính thống. Xem ra, anh ấy cũng được mời tham gia đại hội chợ quỷ của Bách Hoa Môn. Lâm Trung Nghĩa kiệm lời, bầu không khí nhanh chóng yên tĩnh trở lại, tôi chủ động tìm chủ đề: “Lâm Trung Nghĩa, sao anh biết âm binh quỷ sai không xuống nước được?” “Hề hề.” Lâm Trung Nghĩa cười nói: “Lúc trước tôi thấy có vài người đồng đạo vào quán ăn, họ không biết đồ ăn trong quán được xào nấu bằng giòi bọ, giun đất và thịt người. Tôi tốt bụng nhắc họ, nào ngờ lại chọc giận Quỷ tướng quân, nói tôi làm hỏng quy tắc của chợ quỷ âm gian, muốn mang tôi đi. Bất đắc dĩ, tôi đành nhảy xuống sông, nào ngờ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip