ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Hành Tẩu Âm Dương

Chương 1132. Q2 - Chương 231: Quan tài giấu trong phòng

Chương 1132: Q2 - Chương 231: Quan tài giấu trong phòng

Tôi chắc chắn không nhìn nhầm, trưởng làng quả thật đang thắp hương cho hai bộ quan tài, động tác rất thành kính như thể đang thành tâm bái thần. Tôi sợ bị trưởng làng phát hiện, vội núp trong tối cẩn thận quan sát. Nhìn thôi đã biết hai chiếc quan tài kia là quan tài của người trưởng thành, còn sơn đen và đóng đinh. Nó đặt giữa vị trí chính giữa phòng, phía dưới kê hai cái ghế gỗ, chắc là sợ quan tài dính phải hơi đất. Tôi thấy quan tài có đóng đinh, hẳn là bên trong có người chết được mai táng.

Chẳng lẽ hơi thở người chết mà tôi phát hiện trên người trưởng làng có liên quan đến hai chiếc quan tài này? Tiếc là xung quanh quan tài không có linh vị, không biết người được đặt bên trong là ai? Nhưng đây vẫn là lần đầu tôi thấy việc đặt quan tài trong nhà. Theo tôi được biết thì dường như chưa từng có phong tục nào lạ thế này cả. Nhưng thế gian rộng lớn, không thiếu cái lạ, chưa từng thấy không có nghĩa là nó không tồn tại.

Tôi thấy trưởng làng muốn đứng dậy rời đi, cũng không dám tiếp tục ở lại nữa, chuẩn bị về nhà trên chờ ông ta. Nào ngờ tôi vừa quay người lại, thằng con khờ của trưởng làng đang đứng sau lưng tôi, cười ngây ra nhìn tôi. “Bà mẹ nó!” Tôi bị hắn làm giật mình, cũng không biết hắn xuất hiện khi nào mà tôi lại chẳng hề nhận ra. Tôi sợ bị trưởng làng phát hiện, bất giác ra dấu im lặng với hắn. Cái tên ngốc này cũng học dấu tay của tôi, cười hề hề khẽ gật đầu, xoay người rời đi.

Lúc này tôi mới thở phào một hơi, mau chóng rời khỏi sân sau. Vừa trỏ lại bàn ăn không lâu, trưởng làng cũng trở về, thấy chúng tôi không ai động đũa thì vội hô: “Các vị đạo trưởng đừng khách sáo, vùng này nhỏ nghèo, không có gì tốt để chiêu đãi mọi người. Mọi người ăn tạm một chút, đến tối tôi sẽ làm thịt gà mái khoản đãi mọi người.” “Trưởng lão đừng khách sáo, chúng tôi đã quen màn trời chiếu đất rồi, thế này đã rất phong phú với chúng tôi!” Tôi lễ phép trả lời, sau đó chủ động cầm đũa ăn cơm. Lúc ăn cơm, con dâu và tên ngốc của trưởng làng không lên bàn ăn, tên ngốc ôm một cái chén lớn ngồi chổm hổm dưới đất, miệng ăn dính đầy hạt cơm. Lúc nào hắn cũng cười ngây ngô, trông rất vui vẻ.

Ăn chừng một nửa, tôi mới thử gợi chủ đề: “Trưởng làng, lúc trước khi chúng tôi đi ngang qua khe núi ngoài làng, phát hiện trong thung lũng có tiếng khóc của trẻ con, chắc là trong thung lũng có oan hồn của trẻ con đúng không?” Tôi vừa nhắc đến đề tài này, trưởng làng đã đặt chén đũa xuống nói: “Nếu mọi người đã là đạo trưởng vân du, tôi cũng không cần phải giấu giếm mọi người nữa. Cái thung lũng kia tên là kênh Oa Oa, trước kia dân làng gần đây đều vứt con nít chết yểu vào đó, sau này thì kênh Oa Oa xuất hiện hiện tượng có ma. Đến nay chưa từng nghe thấy kênh Oa Oa có chuyện kì lạ nào, nhưng bình thường thì dân làng cũng sẽ không đến kênh Oa Oa.” “Thì ra là thế.” Tôi cười nói tiếp: “Trước lúc đến làng của mọi người, gần đó có một cụ già trong làng nói tôi rằng làng của mọi người khá quái lạ. Nhưng tôi thấy làng rất là bình thường, không thần bí như trong miệng cụ già kia.” Lúc tôi cất lời thì vẫn luôn nhìn mắt trưởng làng, chỉ thấy trưởng làng cười lắc đầu nói: “Không biết ông già gian tà kia bụng dạ thế nào mà lại đồn

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip