Chương 1133: Q2 - Chương 232: Dấu ấn kì lạ
Làng Hoa Mai không lớn, không lâu sau chúng tôi đã dạo hết cả trong lẫn ngoài. Trừ một vài bức tượng Phật trong làng ra thì thứ kì lạ nhất chính là người trong làng cung phụng quan tài ở sân sau. Tôi nhớ trưởng làng từng nói rằng cái hồ Hoa Mai sau núi rất tà dị, trước đó còn có không ít người chết đuối, bảo chúng tôi cố gắng đừng đến hồ Hoa Mai dạo. Ông ta nói không hết lời, nói thế làm tôi càng thêm hiếu kì. Thừa dịp bây giờ đang rảnh, tôi và Lâm Trung Nghĩa định đến hồ Hoa Mai tìm hiểu tình huống.
Phía sau núi làng Hoa Mai rất đặc biệt, đó là một mảnh ruộng bậc thang màu vàng. Từ dưới đỉnh núi đến chân núi đều trồng cây lúa nước, mùa này là mùa thu, vừa hay là mùa thu hoạch lúa nước. Bông lúa vàng kim đón gió đong đưa như sóng lúa vàng, đẹp đẽ khiến lòng người thanh thản. Ăn trưa xong, người trong làng đều ra ngoài làm nông cả, phía sau núi rất náo nhiệt, niềm vui bội thu khiến khuôn mặt của dân làng đầy vui vẻ. Nhưng ai mà ngờ được, thôn làng yên tĩnh và dân làng nhiệt tình chân chất thế này lại gánh trên mình một truyền thuyết nguyền rủa kinh khủng.
Chúng tôi men theo đường mòn lên núi, dân làng nhiệt tình chào hỏi chúng tôi như không coi chúng tôi là người lạ. Trẻ con trong làng đùa giỡn trong ruộng, người lớn thì thu hoạch lúa. Có người ngồi bên bờ ruộng nghỉ ngơi, hút thuốc lá, có người uống chút rượu, cởi trần, hình ảnh náo nhiệt mà hài hòa. Nhưng khi tôi chào hỏi với họ, tôi lại phát hiện một hiện tượng kì lạ. Trên ngực những người đàn ông ở trần kia hình như đều có một hình xăm lạ, hình xăm ấy hơi giống như con mắt, nhưng nó hơi mờ, không nhìn rõ cho lắm.
Không chỉ như thế, dưới cổ họ còn có một dấu tay kì lạ, dấu tay ấy màu đỏ sậm như thể có người dùng sức bóp cổ họ để lưu lại vậy. Ban đầu tôi còn tưởng là hình xăm riêng, nhưng sau đó thì tôi phát hiện, chỉ cần là người ở trần thì trên mình đều có hai dấu ấn đó. Một cái là dấu ấn hình con mắt, cái khác là dấu tay màu đỏ sậm dưới cổ họ. Tôi có thể hiểu được dấu hiệu trên ngực họ, có thể xem nó như hình xăm. Nhưng dấu tay dưới phần cổ này kiểu gì cũng chẳng liên quan gì đến chuyện thẩm mĩ.
Chỉ cần là người bình thường thì chắc chắn sẽ không để lại một cái dấu như dấu tay bóp cổ thế này. Tôi đang nhìn mà tò mò, nào ngờ dân làng kia chợt nhận ra ý đồ của tôi, lập tức mặc quần áo vào. Đồng thời thầm ra dấu bằng mắt với những người khác, chỉ nháy mắt, những người đó đã mặc quần áo vào hết, không tiếp tục ngồi ở bờ ruộng nghỉ ngơi nữa mà vùi đầu cắt bông lúa, không chào hỏi trò chuyện với chúng tôi. Tôi thấy hết những sự khác thường đó, để tránh cho xảy ra chuyện xấu hổ, tôi vội tiếp tục lên núi trước. Lâm Trung Nghĩa theo sau lưng tôi, không biết anh ấy có nhận ra sự khác thường đó không?
Độ cao phía sau núi không cao lắm, lên đến đỉnh núi rồi cũng toàn là ruộng bậc thang. Giữa ruộng còn có một cái mương nhân tạo, hình như là nguồn nước được dẫn từ trên đỉnh núi xuống, mục đích là vì tưới tiêu. Chúng tôi tiếp tục lên núi, lúc gần lên đỉnh, ruộng bậc thang đã không còn, xuất hiện những cây mai mọc thành cụm. Cây cối hùng vĩ cao lớn, cành lá duỗi thẳng, hơi uốn lại, nhánh cây rũ xuống, thế
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền