Chương 1135: Q2 - Chương 234: Mèo đen gọi hồn
Trưởng làng cũng thấy sắc mặt dân làng hơi bất ổn, hỏi: “Đại Mao, chuyện gì vậy? Đừng sốt ruột, có chuyện gì từ từ nói!” Có lẽ do Đại Mao quá vội nên cũng không đoái hoài đến chuyện người ngoài chúng tôi ở đây, bật thốt: “Trưởng làng, vợ tôi sắp đẻ rồi!” “Đây là chuyện tốt mà! Lão phu chúc mừng sớm trước cho anh, gặp nhau là duyên. Đợi đứa bé sinh ra rồi, lão phu muốn tự mình sờ xương đoán mệnh cho nó, sau đó lấy một cái tên hay.” Trình Thiên Sư vừa nghe thấy tin này thì nhịn không được khoe khoang cái bản lĩnh gà mờ của ông ta. Có lẽ Trình Thiên Sư không chú ý đến việc người đàn ông tên là Đại Mao kia vốn không nghe thấy lời ông ta nói, mặt vẫn lo lắng sợ hãi nhìn trưởng làng.
Lúc này trưởng làng cũng chau mày, vô thức hỏi một câu: “Bây giờ bên ngoài còn đang đổ mưa to à?” “Vâng! To hơn trước nhiều!” Người đàn ông tên Đại Mao gật đầu. Trưởng làng lại hỏi: “Vợ anh còn cố gắng nổi không?” “Tôi cũng không biết.” Đại Mao lắc đầu, mặt còn lo lắng hơn khi nãy, thầm thì: “Đây là đứa bé đầu tiên của tôi, dù thế nào tôi cũng phải bảo vệ nó!” Nghe lời Đại Mao nói, Xuân Lan đứng lên cất lời: “Trưởng làng, và cả anh trai kia nữa, tôi hiểu sơ chuyện chữa bệnh, cũng từng giúp người ta đỡ đẻ rồi. Nếu mọi người thật sự không tìm thấy bác sĩ thì tôi có thể hỗ trợ đỡ đẻ.” Đại Mao không nói gì, nhưng trưởng làng đã mở miệng, cười khổ lắc đầu: “Cảm ơn ý tốt của cô, nhưng đứa bé này cô không đỡ đẻ được đâu. Ngại quá, tôi phải qua đó xem trước rồi, mọi người nhất định phải ăn no nhé.
Nếu không đủ thì cứ để dâu của ngốc lớn làm lại lần nữa. Chiêu đãi không chu toàn, xin các đạo trưởng thứ lỗi!” Để lại câu nói này rồi, trưởng làng bèn vội đi với Đại Mao Xuân Lan nhìn bóng lưng họ biến mất, nghi ngờ lẩm bẩm: “Không phải là thai phụ khó sinh hay sao? Nhưng nơi này vắng vẻ, hơn nữa đường xá lại không thông. Trời thì đang sấm chớp mưa to, tôi lo đứa bé kia không qua khỏi!” “Cô Xuân Lan không cần lo lắng, vừa rồi lão phu đã bấm đốt ngón tay, là dấu hiệu đại cát. Dù nơi đây vắng vẻ nhưng trong làng nhất định có bà đỡ hay là bà mụ.
Yên tâm, không sao đâu.” Trình Thiên Sư cũng an ủi Xuân Lan, chắc hẳn ông ta cũng chỉ có thể gạt được bốn chị em ở lâu trong Bách Hoa Môn mà thôi. Tôi cứ thấy không ổn trong lòng, đầu vẫn luôn hiện lên câu nói kia của trưởng làng, ông ta nói Xuân Lan không đỡ đẻ được cho đứa con của vợ Đại Mao. Nhưng ông ta cũng như chúng tôi, cũng không biết tình huống của vợ Đại Mao thế nào, tại sao giọng điệu ông ta lại có thể chắc chắn như vậy. Tôi thấy những người khác không để bụng, họ tiếp tục ăn cơm trò chuyện, tôi bèn mượn cớ đi tiểu lén chạy đi. Bên ngoài còn đổ mưa to, dường như đã đến mùa nhiều mưa, cứ dăm ba ngày là kiểu gì cũng có cơn mưa tiếp theo.
Hai người trưởng làng và Đại Mao cầm một cây dù, gần như là chạy chậm cả đường, tôi âm thầm đi theo họ. Mãi cho đến một căn nhà cũ rồi, hai người mới ngừng lại. Đại Mao hô vào nhà hai tiếng, không lâu sau đã có người mở cửa. Chờ Đại Mao và trưởng làng vào thì họ lại đóng cửa vào. Tôi vốn định lẻn vào bằng cửa trước, nhưng lại sợ bị người trong làng nhìn thấy, thế thì
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền