Chương 1134: Q2 - Chương 233: Ông bác thần bí
Lúc này giọng điệu ông bác rất lạnh lùng, mang cả ý uy hiếp. Tôi không quan tâm, cười hê hê nói: “Ông bác, bác đừng lo cho chúng tôi, chúng tôi to gan. Quỷ cũng sợ chúng tôi. Chờ tôi câu cá lên rồi thì chúng tôi sẽ lập tức xuống núi.” Ông bác vừa nghe thấy tôi nói thế thì mặt nghiêm lại, mày nhíu chặt, dường như mắt đã có sát ý: “Xem ra hai vị người trẻ tuổi quyết định ức hiếp ông già tôi rồi. Nhưng hai người đã không nghe lời khuyên, sao tôi phải lo cho hai người nữa?” Tôi không ngờ ông bác này còn biết kiềm chế hơn trong tưởng tượng của tôi, đã đến nước này rồi mà vẫn nén lửa giận lại, vừa nói xong thì chắp tay sau lưng, như thể muốn rời khỏi nhà gỗ.
Chiêu này của ông ta làm khó tôi, lúc đầu tôi muốn khó dễ ông ta là để xem có thể thăm dò được gì không.. Nhưng ông ta đi nước này khiến tôi lập tức hết chiêu, hết đường, tôi chỉ có thể đắc tội. Tôi thấy ông ta muốn đi, bèn hô to một tiếng bên trong có cá, sau đó chợt dùng sức kéo cần câu lên, mượn cơ hội dùng dây câu công kích ông bác. Tiếng “vụt vụt” dây câu phát ra rất vang, ông bác không thèm quay đầu lại, vậy mà khoát tay bắt chính xác lấy dây câu. Lần này ông bác không thả tay ra mà thầm dùng sức kéo dây câu.
Tôi thấy ông ta ra tay, nhất thời vui mừng trong lòng, ông bác này như suy đoán lúc trước của tôi, không phải là người bình thường. Trong quá trình ông ta phát lực, tôi cũng đang dùng sức, theo tôi dần tăng lực thêm, tôi phát hiện hình như trong người ông bác này không có tu luyện chân khí. Nhưng lực tay của ông ta vô cùng kinh khủng, vậy mà có thể chống đỡ một hai phút của tôi. Sau đó chỉ nghe thấy tiếng “phụt”, dây câu khá thô kia cứ thế đứt ra. Dây câu bị đứt, tôi và ông bác tự lui về sau hai bước..
Lúc này ông bác mới bắt đầu nhìn thẳng tôi, ông ta đánh giá tôi từ đầu đến chân một phen, rồi chợt híp mắt hỏi: “Thứ cho mắt tôi kém cỏi, xin hỏi cậu là mệnh cách sao Thiên Cương à?” “Vâng.” Tôi không giấu giếm mà gật đầu. “Ha ha.” Ai ngờ, ông bác nghe vậy thì đột nghiên thất thanh cười to, tiếng cười rất kì lạ, biểu cảm trên mặt cũng rất lạ, như có phần giải thoát, cũng có phần đấu tranh. Khi ngừng cười, ông bác mới nhìn tôi rồi thần bí nói: “Thiên lý tuần hoàn, báo ứng xác đáng. Thiên cơ đã tới, là họa hay phúc, lại xem Thiên Cương!” Phản ứng của ông bác khiến tôi hồ đồ, tôi chen ngang: “Bác này, bác nói thế là có ý gì? Bác thần bí như thế, tôi biết bác không phải người thường, vẫn xin chỉ rõ!
Tôi cũng không sợ nói cho bác biết, lần này tôi đến đây là vì lời nguyền tử vong của làng Hoa Mai!” “Chàng trai, lời nguyền tử vong không đáng sợ, thứ đáng sợ thật sự là cái khác! Cậu có duyên với làng Hoa Mai, nhưng không ai biết rằng cậu sẽ mang đến sự giải thoát hay là tai nạn cho làng Hoa Mai đây?!” Lời này của ông bác rất nghiêm trọng, tôi nghe mà tim đập thình thịch, đang định tìm ông ta hỏi cho ra lẽ thì ông bác chợt mở cửa nhà gỗ ra. Còn chưa thấy rõ thì cửa nhà gỗ đã đóng lại, chỉ để lại một câu: “Nhanh xuống núi đi, ban đêm không dễ đi!” Mặt Lâm Trung Nghĩa hoang mang, chỉ vào cánh cửa đóng kín của nhà gỗ hỏi tôi: “Tiểu Ngư Nhi, vừa rồi anh có thấy rõ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền