ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Hành Tẩu Âm Dương

Chương 1138. Q2 - Chương 237: Không có đầu mối

Chương 1138: Q2 - Chương 237: Không có đầu mối

Vùng quanh hồ Hoa Mai yên ắng đến hãi hùng, duy chỉ có tiếng mèo hoang kêu thảm phát ra từ nhà gỗ. Tiếng kêu thảm thương kia khiến lòng người rung động vì sợ. Tôi thầm hít sâu một hơi, sau đó chậm rãi đi đến nhà gỗ, muốn xem thử rốt cuộc ông bác đang làm gì? Nhưng vừa tới trước nhà gỗ, ngọn đèn trong nhà chợt tắt đi. Khỏi nghĩ cũng biết là ông bác không muốn gặp khách.

Tôi không tiếp tục ở lại mà quay người xuống núi. Ai cũng có ranh giới cuối cùng, ông bác cũng như thế. Nếu tôi cưỡng chế phá cửa vào, ắt ông ta sẽ liều chết phản kháng.. Tôi nói với bản thân, càng đến lúc này thì càng phải tỉnh táo. Thời gian là câu trả lời tốt nhất, đến lúc đó tất cả đều sẽ hiện diện, chỉ cần chúng tôi còn có thở, thì sẽ có một ngày có cơ hội nhìn thấy chân tướng.

Bôn ba hai chuyến ở núi sau liên tục, cơ thể cũng hơi chịu không nổi, chỉ cảm thấy toàn thân mỏi nhừ, bắp chân ê ê. Lúc về làng, người trong làng gần như đã ngủ hết, chỉ có nhà trưởng làng và Đại Mao là còn sáng đèn. Mới vừa đến cửa nhà trưởng làng, tôi đã thấy Trình Thiên Sư chắp tay sau lưng đi tới đi lui ở gian nhà chính, trông rất sốt ruột. Ông ta vừa thấy tôi trở về thì sững sờ, rồi lập tức thở phào: “Aiz! Sư phụ, cuối cùng thì cậu cũng về rồi.

Cậu còn không về nữa thì sẽ xảy ra chuyện lớn đó!” Tôi nghe thấy ông ta nói thế thì tức khắc nhớ đến nội dung trước đó nghe lén được, hình như trưởng làng đang có ý đồ với chúng tôi. Tôi quan sát tình hình trong nhà chính trước, chỉ còn lại Trình Thiên Sư và Tả Khâu Sơn, thức ăn trên bàn cũng nguội lạnh hết, nhưng những người khác đâu hết rồi? “Trình Thiên Sư, những người khác đâu rồi?” “Aiz!” Tôi vừa hỏi là Trình Thiên Sư lại thở dài, nói: “Sư phụ, bọn họ đều biến mất hết rồi. Mọi người vẫn luôn không về, vừa rồi cái làng này kinh khủng lắm, âm phong từng trận, còn có cả tiếng mèo hoang kêu thảm. Lão phu vẫn luôn lo cho an nguy của cậu, lại sợ ra ngoài thì sư phụ không tìm thấy lão phu, thế nên cứ trông nhà chờ mọi người trở về.” “Rốt cuộc họ đi đâu vậy?” Tôi trầm giọng nói.

Tả Khâu Sơn dùng cặp mắt gà chọi của ông ta nhìn tôi, giải thích: “Chàng trai, lúc ăn cơm thì trưởng làng đi trước, sau đó là cậu, tiếp theo là người trẻ tuổi đeo bảo kiếm kia, sau đó mới là bốn chị em Bách Hoa Môn. Sau khi mọi người rời đi thì vẫn không ai trở về, cậu là người đầu tiên quay lại. Tả mỗ sợ mọi người gặp chuyện gì, bèn gọi đồ đệ đi tìm mọi người. Bây giờ ngay cả nó cũng biến mất, thật là gặp quỷ mà!” Tôi nghe Tả Khâu Sơn nói lời này thì bỗng thấy bất ổn, bèn vội hỏi: “Trưởng làng kia có trở về không?” “Không!” Trình Thiên Sư lắc đầu nói: “Sau khi ra cửa thì ông ấy vẫn luôn chưa về, sư phụ, đến cùng chuyện này là thế nào?” “Sao tôi biết được? Ông hỏi tôi tôi hỏi ai?” Tôi bị Trình Thiên Sư hỏi đến phiền, nhịn không được rống lên.

Da mặt Trình Thiên Sư dày cui, không hề có ý tức giận nào mà còn nói: “Nếu sư phụ đã về rồi, vậy thì lão phu sẽ ra ngoài tìm người với anh Tả. Làng này chỉ lớn như vậy, tôi không tin bọn họ bốc hơi giữa nhân gian được.” “Đừng đi, ở nhà cho yên đi!” Tôi thấy hai lão già này không đùa, vội ngăn lại: “Lần này

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip