Chương 1139: Q2 - Chương 238: Đêm khuya mở quan tài
Ăn sáng xong, Tả Khâu Sơn và Trình Thiên Sư hai người đi tìm Tả Hữu, muốn xem thử có thể tìm được manh mối về cậu ấy không. Tôi canh giữ ở nhà trưởng làng, sợ Lâm Trung Nghĩa bọn họ về không tìm thấy người. Nhưng tôi biết rõ, dù là Lâm Trung Nghĩa hay là bốn chị em Bách Hoa Môn, bọn họ sẽ không xuất hiện. Bọn họ không rời đi mà đang âm thầm tìm kiếm thứ mình muốn. Trong lúc rảnh rỗi, một mình tôi ngồi ở bậc thang trên cửa phơi nắng.
Lúc này trong làng gần như không có ai, hẳn là đã đến núi sau thu hoạch lúa nước rồi, lâu lâu có mấy đứa bé nghịch ngợm đi ngang qua thì cũng sẽ chào hỏi tôi. Bây giờ, dù bên ngoài tôi trông bình tĩnh, nhưng trong lòng vẫn luôn trong trạng thái thấp thỏm lo lắng. Cảm giác này như thể tôi đã đến gần với sự thật, nhưng vẫn luôn không tìm thấy điểm vào, liên hệ chúng với nhau. Tên ngốc thấy tôi ngồi ở cửa thì tới cạnh tôi ngồi, tay cầm một cái chân gà, gặm đến mức miệng toàn là mỡ, hắn cười hề hề với tôi, sau đó lại tiếp tục gặm chân gà. Tôi thấy bộ dạng không buồn không lo này của hắn thì hâm mộ, nhưng nghĩ đến bí mật tối qua mới nghe được, tôi nhịn không được cảm khái: “Tên ngốc, thật ra như anh cũng rất tốt, vô ưu vô lo, buồn ngủ thì ngủ, đói thì đi ăn, chẳng có chuyện phiền lòng gì hết.
Nhưng có được ắt sẽ có mất, anh cũng không biết bố anh đã cắm sừng anh.” Câu sau tôi nói rất bé, cũng vì sợ tai vách mạch rừng. Tên ngốc nghe xong thì cười ngây ngô với tôi, sau đó tiếp tục gặm chân gà. Tôi cũng không muốn tên ngốc trả lời tôi, chỉ thổ lộ hết một mạch với hắn: “Tên ngốc, anh biết không, người làng các anh rất đáng sợ, chỉ có anh mới là chân thật nhất!” “Ừ ừ!” Nhưng điều tôi không ngờ tới là tên ngốc nghe xong, vậy mà lại ma xui quỷ khiến gật đầu. Tôi nghe tên ngốc đáp lại tôi, vội quay đầu nhìn hắn. Hắn vẫn cười ngờ nghệch, tiếp tục gặm chân gà trên tay, thịt trên cái chân gà đã bị hắn gặm sạch, hình như nuốt luôn cả xương.
Vừa rồi đúng thật là tên ngốc đã đáp lại tôi, đó không phải do tôi xuất hiện ảo giác. Tôi im lặng một lúc, thử hỏi: “Tên ngốc, trước kia anh nói trong làng có quỷ, anh từng gặp chưa? Anh đừng sợ, nếu anh nói cho tôi biết, tôi cho anh thịt khô ăn.” Tên ngốc vừa nghe thấy đồ ăn thì lập tức sáng mắt, hắn gật đầu “ừm ừm” nói: “Trong làng này có quỷ, bọn chúng còn sẽ ăn thịt người, rất đáng sợ. Hề hề.” Tôi thấy có hiệu quả, vội hỏi tới: “Tên ngốc, vậy anh có biết ai là quỷ không?” “Ai là quỷ? Quỷ là ai vậy?
Cái gì là quỷ?” Hình như câu hỏi này hơi khó với tên ngốc, như không thể thay đổi tư duy, hắn ngửa đầu lẩm bẩm một mình, tìm kiếm đáp án. Lúc hắn ngửa đầu lên, tôi vừa hay nhìn thấy dấu ấn đỏ sậm dưới cổ hắn, giống y hệt những dân làng khác, một dấu ấn như bị người khác bóp cổ để lại. Bây giờ tôi nhìn trong khoảng cách gần, dấu ấn này càng nhìn càng chân thật. Từ kích thước của dấu ấn thì dấu bàn tay cũng không quá lớn, hẳn là tay của phụ nữ. Chẳng lẽ lời nguyền cái chết của làng Hoa Mai này liên quan đến phụ nữ?
Ngoài ý muốn phát hiện manh mối này, lúc này lòng tôi kinh hãi, cố nén kích động trong lòng, tôi lại bắt đầu thăm dò tên ngốc: “Tên
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền