Chương 51: Địa cung Dạ Lang
Nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, không chỉ là tôi và Diệp Đường, ngay cả bác Diệp cũng ngây ngẩn. Tôi chưa từng nghĩ đến, phía dưới giếng khóa rồng lại là một địa cung lớn đến thế. Địa cung này được xây theo hình tròn, trên cả mặt đất bằng phẳng còn xuất hiện một con sông uốn lượn, giống như có một con rồng nước đang bơi lội vậy, hoàn toàn xây dựng theo kết cấu uốn lượn không ngừng. Mà mỗi một chỗ ngoặt sẽ xuất hiện hai trụ đá to, chống đỡ cả địa cung, tổng cộng vừa vặn là ba mươi sáu trụ đá. Trên mỗi trụ đá đều điêu khắc một số hoa văn thần bí, giống như chữ viết của dân tộc thiểu số thời cổ đại, rồi lại giống như hoa văn kỳ quái trên trận pháp.
Song những thứ này đều không khiến người ta khiếp sợ, điều khiến người ta khiếp sợ là trên con đường đá ở bên cạnh con sông có một đội quân đang quỳ ngay ngắn. Không sai, đúng là quân đội! Bọn họ đều mặc khôi giáp, cầm trường mâu và khiên trong tay, ít nhất cũng phải có mấy ngàn người. Mà ở phần cuối của địa cung lại xuất hiện một cái cầu thang bằng đá, nhìn theo cầu thang bằng đá hướng lên trên, phía trên cùng thình lình xuất hiện một cái quan tài đá rất lớn. Quan tài đá này được điêu khắc rất tinh xảo.
Cách xa như vậy mà chúng tôi cũng có thể nhìn thấy được trên đó điêu khắc mấy con rồng trông rất tinh xảo. Nhất là con sông uốn lượn ở bên dưới vừa vặn chảy về phía quan tài đá đó. Nhưng mặt đất và bệ đá đặt quan tài đá lại có một sự chênh lệch về độ cao khá nhiều, ít nhất phải từ hai mươi đến ba mươi mét. Con sông chảy đến bệ đá, nối liền phần đuôi của chiếc quan tài đá. Chỉ có điều, giữa con sông và đuôi quan tài có một cánh cửa cũng bằng đá.
Cửa đá kia rộng vừa bằng chiều rộng con sông, khoảng chừng hai mét nhưng lại cao đến ba bốn mét. Hai bên đỉnh cửa đá điêu khắc hai con rồng đá, thể tích không lớn nhưng cho dù là móng vuốt hay râu rồng đều cực kỳ chân thực. Nhất là đôi mắt rồng trông rất uy nghiêm và khí phách, giống như hai con rồng nhỏ còn sống đang nằm rạp ở hai bên cửa đá, rất có khí thế. Tôi thấy vậy thì cảm thấy hơi nghi hoặc, nước sông hoàn toàn không chảy vào quan tài. Cho dù nước sông có ập tới cũng bị cánh cửa đá kia chặn lại, thế nên nước sông hoàn toàn không thể giội lên chiếc quan tài đá được.
Cách xây dựng như vậy thật đúng là giấu đầu lòi đuôi. Trong lúc tôi còn đang ngẩn người, bác Diệp đã nhảy lên con đường đá, chỉ có tôi và Diệp Đường còn đang ở trong nước. Nhưng lúc tôi hoàn hồn lại, Diệp Đường đã cười hì hì nhìn tôi: “Lý Sơ Cửu, cậu có thể buông tôi ra chưa?” Diệp Đường vừa nói vậy, tôi lập tức nhận ra tay mình còn đang ôm lấy eo của cô ấy. Lúc này, quần áo trên người Diệp Đường đều bị nước làm cho ướt nhẹp, dính sát vào người, cũng hoàn toàn phô bày dáng vẻ quyến rũ của cô. Diệp Đường cười dịu dàng càng tỏa ra nét gợi cảm và quyến rũ hơn.
Tôi rút tay về nhanh như bị điện giật, cũng không dám nhìn cô ấy, chỉ lắp bắp nói: “Tôi… không cố ý. Xin… Xin… Xin lỗi…” “Phụt.” Thấy dáng vẻ xấu hổ như muốn chui xuống đất của tôi, Diệp Đường bật cười, nói: “Đi thôi, chúng ta đi lên trước đã.” Tôi ừ một tiếng, sau đó nhanh chóng leo lên đường đá rồi kéo cô ấy lên theo. Diệp Đường vừa đứng dậy,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền