ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Hành Tẩu Âm Dương

Chương 52. Quan tài đá ngàn cân

Chương 52: Quan tài đá ngàn cân

Giọng nói này vừa vang lên, tất cả mọi người đều ngẩng đầu nhìn lên miệng giếng. Còn chưa thấy rõ người đã nghe thấy tiếng “leng keng” vọng tới, chính là âm thanh phát ra từ sợi xích sắt trong giếng khóa rồng. Thấy có người sắp nhảy xuống, tôi kéo Diệp Đường tránh qua bên cạnh. Gần như cùng lúc đó, tôi thấy phía trên có ba người nhảy xuống, rơi vào trong con sông. Đợi đến lúc bọn họ chui ra, chính là Tả Âm, Bạch Thừa Chí và một tên đệ tử nhà họ Bạch.

Bác Diệp có vẻ cũng biết Bạch Thừa Chí, mở miệng hỏi: “Cậu là thiếu chủ nhà họ Bạch phải không? Cậu cũng muốn đến đây cướp long khí?” “Hóa ra là bác Diệp của nhà họ Diệp ở tỉnh thành, không ngờ nhà họ Diệp mấy người cũng đến! Xem ra thứ này đã khiến ngay cả nhà họ Diệp mấy người cũng phải động lòng.” Bạch Thừa Chí nói với giọng quái gở. Lời nói của Bạch Thừa Chí khá hung hăng, hẳn là ỷ vào Tả Âm đang ở đây chứ tôi biết thừa anh ta nhát gan ra sao. Bác Diệp chẳng hề để ý, cũng không nổi giận, chỉ cười đáp: “Đồ vật trong giếng khóa rồng này cũng không phải là của tôi, chúng tôi chỉ muốn chia một chén canh thôi, tuyệt đối sẽ không cầm nhiều.” Tiếp xúc với nhau mới chỉ trong một khoảng thời gian ngắn, nhưng tôi vẫn cảm giác ra được bác Diệp không phải là kiểu người dối trá, phải nói là còn có mấy phần đạo cốt của người đắc đạo, vì vậy tôi rất tin tưởng mấy câu này của bác ấy.

“Vậy là tốt rồi, tôi còn lo là nhà họ Diệp mấy người sẽ giở thói ăn chặn đấy. Nhà họ Diệp mấy người có cơ ngơi khổng lồ, cao thủ lại nhiều, nếu muốn dùng sức mạnh để cướp thật thì nhà họ Bạch nhỏ bé của chúng tôi cũng không có cách nào.” Bạch Thừa Chí này càng nói càng khó nghe, Diệp Đường khịt mũi khinh thường, đáp trả: “Tôi cũng luôn nghe nói đạo hạnh của nhà họ Bạch mấy người không ra sao? Không ngờ bản lĩnh ăn càn nói bậy cũng không yếu chút nào.” Diệp Đường vừa thốt ra lời này, tôi thấy mặt của Bạch Thừa Chí lập tức đỏ bừng. Anh ta còn muốn nói gì đó nữa nhưng đã bị bác Diệp trừng mắt. Ánh mắt kia đã có sát ý, Bạch Thừa Chí sợ đến mức câm như hến.

Trái lại Tả Âm cuối cùng cũng lên tiếng: “Mấy người nói không sai, chỗ này không phải là của một người. Nếu tất cả đều đến rồi, vậy thì mỗi người cũng chia đều một chén canh. Địa cung này không dễ đối phó như tưởng tượng đâu, tốt nhất vẫn nên liên thủ với nhau thì hơn.” Tôi quá hiểu trí thông minh và thủ đoạn của Tả Âm, gã ta làm vậy là vì kiêng dè thực lực của bác Diệp, thế nên mới đưa ra đề nghị liên thủ. Gã ta rất thích lợi dụng người khác, cuối cùng ngấm ngầm giở trò. Tôi biết rõ tính toán của gã ta, thế nhưng không dám mở miệng nhắc nhở Diệp Đường, sợ bị gã ta nhận ra tôi chính là Lý Sơ Cửu.

Tôi liếc mắt nhìn bác Diệp, thấy ông ấy híp mắt cười, đáp: “Anh nói đúng, mọi người liên thủ với nhau đi.” Sau khi thương lượng xong xuôi, Tả Âm mới nhìn vào đội quân đang quỳ trên đường đá, nói: “Nếu tôi đoán không sai, những pho tượng này không phải là thật mà được làm từ thạch cao. Vì vậy lúc đi qua, chúng ta tuyệt đối không được làm vỡ những pho tượng này. Thứ bên trong hẳn là trùng thuật. Nếu chúng bị thả ra, đừng nói là không lấy được long khí, e rằng chúng ta còn phải ở lại đây tuẫn táng với

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip