ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Hành Tẩu Âm Dương

Chương 56. Nữ vu Dạ Lang

Chương 56: Nữ vu Dạ Lang

“Chết tiệt, hắn tỉnh lại rồi!!!” Sau câu nói của bác Diệp, tất cả mọi người đều lùi lại về sau mấy bước theo bản năng, đứng ở phía xa xa nhìn vào chiếc quan tài đá đang rung lên bần bật. Nói gì thì nói, chiếc quan tài đá này cũng phải nặng ngót nghét nửa tấn, nhưng rung mạnh như thế này, ngay cả bụi bám bên trên cũng bị rung cho rơi xuống đất. Mà kiểu rung này còn có tiết tấu nhất định chứ không phải là rung liên tục, tựa như bên trong quan tài có thứ gì đó đang động đậy vậy. Tôi đứng nhìn mà ngơ người, không biết quan tài đá này sau khi hấp thu long khí sẽ xuất hiện thứ gì đây? Lúc tất cả mọi người vẫn còn sững sờ, Vương Lỗi bỗng cuống quýt hét lên: “Các người nhìn làm cái mẹ gì hả?

Muốn làm cái gì thì lấy đồ lẹ lên coi, thứ trong đó sắp đi ra rồi, muốn cả đám chết hết à?” Anh ta vừa hét lên, bác Diệp cũng lập tức hồi hồn, vội vàng lấy ra một vốc tiền xu Ngũ đế, định đến gần để bày trận nhốt quan tài lại. Ầm! Nhưng nào ai ngờ, bác Diệp còn chưa kịp đi đến bên cạnh quan tài, cả đám đã nghe thấy một tiếng ầm thật lớn vang lên, nắp quan tài đá chợt bay vèo về phía bác ấy. “Bác Diệp, coi chừng!” Tôi vội vàng hét lên nhắc nhở. Nhưng vẫn quá muộn, bác Diệp cách quan tài quá gần, căn bản không thể nào tránh được.

Bác Diệp gầm lên một tiếng, luồng khí tức mạnh mẽ trên người lập tức bộc phát ra, hai tay giơ lên đỡ lấy chiếc nắp quan tài đang phi về phía mình. Mọi chuyện xảy ra quá đột ngột, gần như chỉ trong một cái chớp mắt. Giây tiếp theo, thân người của bác Diệp bị nắp quan tài va đụng mạnh đến nỗi bay ngược ra ngoài. Cũng may Vương Lỗi phản ứng nhanh, túm bác Diệp lại được, nếu không hẳn là bác ấy đã bị văng xa mấy chục mét, bay thẳng xuống lạch nước. Mà chiếc nắp quan tài kia cũng gặp phải lực cản của bác Diệp nên không bay tiếp nữa, cứ thế rơi xuống trước mặt chúng tôi.

Tiếng nắp quan tài rơi trên bậc đá rất chói tai, còn tạo ra chấn động mạnh đến mức khiến tai mọi người đều bị ù hết cả. “Này ông già, vẫn chịu đựng được chứ?” Vương Lỗi dìu lấy bác Diệp, lo lắng hỏi thăm. Bác Diệp đè một tay lên ngực, sắc mặt trắng bệch. Vừa định mở miệng, bác đã ho ra một búng máu tươi, thân thể mềm nhũn, ngã bệt xuống đất. “Bác Diệp, bác không sao chứ?” Diệp Đường thấy vậy lập tức tiến lên đỡ lấy bác ấy, bác lắc đầu, ổn định hơi thở xong mới nói: “Bác không sao, khụ khụ… đi… đi lấy… lấy đồ trước đã!” Lúc bác Diệp nói chuyện, Tả Âm và Bạch Thừa Chí đã xông đến bên cạnh quan tài.

Tôi vẫn luôn trông chừng bọn họ, nhìn thấy họ đi đến bên cạnh quan tài, tôi cũng vội vàng liếc nhìn theo. Tôi sững sờ, bởi tôi chưa hề nghĩ rằng bên trong lại là thi thể của một người phụ nữ. Tôi vẫn luôn cho rằng đây chính là thi thể của vị vua cuối cùng của nước Dạ Lang cổ đại. Mà không chỉ mình tôi, e là tất cả mọi người đều có suy nghĩ như thế. Người phụ nữ này mặc một chiếc áo dài màu đen, bên trên thêu rất nhiều họa tiết hình con côn trùng.

Quần áo che chắn rất kĩ, không nhìn thấy được một chút da dẻ nào bị lộ ra. Trên cổ người phụ nữ này có đeo một xâu vòng hình đầu lâu, vừa vặn đè lên lồng ngực của cô ta. Trên mặt cô ta có phủ một lớp lụa màu

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip