Chương 55: Cá chép vượt long môn
Nước bỗng dưng chảy xiết như vậy là bởi vì ba mươi sáu cây cột đá chống đỡ cho địa cung đã bị sụt xuống. Mặt nước yên ả trong nháy mắt đã trở nên chảy xiết dữ dội giống như thủy triều dâng lên, chỉ trong chớp mắt đã trào đến chỗ tôi. Vương Lỗi hét xong, tôi cũng không để ý được gì nữa, tuy đám thi thể này đã không còn nhúc nhích nữa, nhưng Vương Lỗi không cho tôi lên bờ đi cho nhanh, nên tôi đành phải bơi theo con sông, hướng về phía quan tài đá. Dòng chảy khúc khuỷu uốn lượn, hướng dần về phía chiếc quan tài. Cũng may từ nhỏ tôi lớn lên ở thôn Ma Câu, kĩ năng bơi cũng khá, nên bơi được một mạch đến chỗ quan tài.
Đôi cá chép một đen một đỏ cũng bơi theo bên cạnh tôi, còn thỉnh thoảng quẫy mình nhảy lên khỏi mặt nước, trông có vẻ rất vui. Nước chảy ngày càng xiết, tôi có thể cảm nhận được áp suất đẩy của nước, thế nên tốc độ bơi của tôi cũng rất nhanh. Nhưng khi tôi thử ngoái đầu nhìn lại, dòng nước phía sau đã cuộn trào tung bọt nước trắng xóa, gần như sắp nhấn chìm một bên bờ, chẳng khác gì một cơn đại hồng thủy. Tốc độ nhanh quá, vào lúc ngoái đầu lại nhìn ấy, tôi đã bị cuốn vào trong nước, cứ thế bị dòng chảy cuốn về phía quan tài. Tôi bị sức nước xoáy liên tục, vừa ngoi được đầu lên khỏi mặt nước đã lại bị cuốn về lại trong nước.
Mà đôi cá chép bên cạnh tôi lại càng vui mừng tung người nhảy lên trên, trong miệng cũng thổi bong bóng không ngừng. Tôi bị xoáy cho đầu óc điên đảo, mấy phút sau dòng nước này mới xô đến phía bên dưới quan tài đá. Nhưng địa thế nơi này có độ chênh lệch rất cao, cũng may nước sông chảy xiết, lớp sóng này nối tiếp lớp sóng kia, trực tiếp xô tôi lên phía trên. Độ cao chênh lệch đến hai mươi mét, chỉ trong nháy mắt tôi và đôi cá chép kia đã bị dòng nước xô lên cao. Lúc sắp đến gần cánh cổng đá chặn giữa con sông và quan tài, tôi mượn lực xông về phía trước, túm lấy cánh cổng đá.
Nhưng tôi còn chưa túm chặt, dòng nước lại cuộn lên, xô cả người tôi bay về phía quan tài. May mà bác Diệp nhanh tay tóm được nên tôi mới không bị va vào quan tài. Mà tôi vừa mới đứng vững, Vương Lỗi đã nửa quỳ nửa ngồi trên quan tài, hai tay nắm chặt thành đấm, miệng hô to: “Nhảy!” Tôi tưởng cậu ta bảo tôi nhảy xuống nên khá ngỡ ngàng, đến khi định thần lại, tôi mới chú ý đến đôi cá chép kia cũng đang nhảy lên. Nước sông xô đến đã bị cánh cổng đá chặn lại, mà đôi cá chép kia vẫn đang nhảy không ngừng phía trước cổng đá, có lẽ là muốn nhảy vọt qua cánh cổng đá chặn con sông. “Cá chép vượt long môn, sau khi vượt qua sẽ hóa thành rồng, chỉ có rồng thì mới có long khí!
Tên oắt con này lợi hại đấy…” Bác Diệp nhìn thấy cảnh này cũng bừng tỉnh ngộ, vẻ mặt khiếp sợ nhìn Vương Lỗi, kích động nói: “Địa cung Dạ Lang này không ngờ lại có thiết kế phong thủy khéo léo và tài tình đến thế, đúng là chỉ có thể nhìn mà than thở. Đời ta có thể nhìn thấy được thuật phong thủy như thế này, cho dù có chết cũng không còn gì tiếc nuối. Ha ha ha, oắt con, thuật phong thủy của cậu giỏi lắm, e là chỉ có…” “Ông già, đừng sùng bái Lỗi gia ta, Lỗi gia ta đây chính là một truyền thuyết!” Bác Diệp còn chưa nói hết câu, Vương Lỗi đã ngắt lời ông ấy. Anh ta nhìn chằm
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền