ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Hành Tẩu Âm Dương

Chương 62. Hối lộ quỷ sai

Chương 62: Hối lộ quỷ sai

Chúng tôi không có cách nào để lao sang phía đối diện, những cột đá này đã bắt đầu sụp đổ. Đá rơi từ trên đỉnh địa cung xuống dưới dòng sông ầm ầm, làm nước sông văng tung tóe. Hơn nữa, bốn sợi xích sắt rơi ra từ giếng khóa rồng cũng rơi xuống loảng xoảng, hiển nhiên là chúng đã bị ông thầy bói già cắt đứt. Ông ta hoàn toàn không nghĩ đến việc sẽ cho chúng tôi cơ hội chạy thoát. “Diệp Đường, đi theo đường sông, lúc nãy Tả Âm thoát ra được, chúng ta cũng có thể thoát ra được!” Tôi kéo Diệp Đường vừa tránh những tảng đá rơi xuống vừa điên cuồng chạy về phía dòng sông.

“Ầm! Ầm!” Nhưng chúng tôi còn chưa chạy đến bên dòng sông thì nước trên bờ sông bỗng trào lên một cách điên cuồng, giống như giếng phun. Chỉ trong chớp mắt, nước trong dòng sông đã tràn qua con đường đá. “Sơ Cửu, không hay rồi, nước sông bên ngoài thôn đã tràn vào, chắc chắn sẽ nhấn chìm địa cung này.” Sau khi Diệp Đường thấy cảnh này, không khỏi lo lắng nhắc nhở tôi. Tôi cũng nhận ra địa cung Dạ Lang đang chấn động ngày càng dữ dội, tôi đã không thể đứng vững được nữa.

Các xác chết đang quỳ cũng bị cuốn trôi vào dòng nước. Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, nước sông đã ngập tới phía cầu thang đá. “Bên phía giếng khóa rồng không ra được nữa, nơi duy nhất có thể thoát ra ngoài là đường sông. Diệp Đường, cô có tin tôi không?” Tôi nhìn Diệp Đường, hỏi cô ấy. Diệp Đường mỉm cười, đáp: “Tôi tin cậu!” “Được!” Tôi mỉm cười, sau đó kéo cô ấy nhảy xuống dòng sông.

Nước tuôn ra từ dưới đáy sông. Tôi dùng sức lặn sâu xuống đáy nước, nhưng xung lực ở đáy quá mạnh, tôi hoàn toàn không thể lặn xuống sâu được. Sau khi thử mấy lần chúng tôi đều bị đẩy lên lại. Mực nước lúc này đã càng cao hơn, gần như nhấn chìm một phần ba địa cung. Đây chắc hẳn là cơ quan mật của địa cung, khi xây dựng nơi này, người ta đã dự tính không để người ngoài đem bí mật của nước Dạ Lang ra ngoài.

Kỹ năng bơi của Diệp Đường không tốt, sau khi uống mấy ngụm nước, khuôn mặt cô ấy đã tái nhợt, có vẻ rất khó chịu, nhìn mà khiến người ta đau lòng. Tôi sợ cô ấy chìm xuống nước, bèn ôm lấy cô ấy, lần này không có căng thẳng và ngại ngùng nữa, “Diệp Đường, tôi xin lỗi, là tôi hại cô!” “Đồ ngốc! Chúng ta đều là người tu đạo, từ lâu đã coi nhẹ chuyện sống chết. Cậu là người tốt, tôi tin cậu. Cho dù phải xuống hoàng tuyền, chúng ta cũng coi như là có bạn!” Diệp Đường cười hào sảng.

Tôi nghe mà càng tự thấy trách mình. Mực nước ngày càng cao hơn, tôi chỉ có thể cố gắng lặn xuống dưới, nâng người cô ấy lên khỏi mặt nước để cô ấy có thể thở được. Tôi không dám buông tay, một khi tôi buông tay, cô ấy sẽ chìm xuống. Kỹ năng bơi của tôi rất tốt, nhưng thời gian lâu dần, tôi cũng không kiên trì nổi. Cảm giác ngột ngạt ngày càng nặng nề, như thể lồng ngực tôi sắp nổ tung vậy.

Tôi thật sự không thể nín thở được nữa, nhưng tôi vừa ngoi lên để thở thì Diệp Đường cũng chìm xuống. Song lần này, không ngờ cô ấy lại chủ động ôm lấy tôi, cười rất dịu dàng: “Đồ ngốc, cậu mà chết đuối thì tôi cũng không sống tiếp được đâu. Tôi nghe nói, trước khi chết, nếu người ta nắm tay nhau thì đến địa phủ có thể tìm thấy nhau, không sợ bị lạc mất nhau, chúng ta thử chứ?” Lời Diệp Đường nói là sự thật, tôi không thể nâng cô ấy lâu được.

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip