Chương 63: Âm binh câu hồn
“Lý Sơ Cửu, người của thôn Ma Câu! Người đã chết, lập tức dẫn hồn xuống địa phủ!” Khi tôi nghe thấy tiếng âm binh gọi tên của mình, tôi giật mình sửng sốt, cả người chết điếng giống như bị điện giật. Đợi đến khi hoàn hồn lại thì tôi bắt đầu thấy lạnh cả người. Tôi rùng mình một cái, quay đầu nhìn thì thấy đám âm binh chẳng mấy chốc đã đuổi theo đến nơi. Vương Lỗi thấy vậy, quay sang gắt bác Diệp: “Ông già, tiền ông đốt là giả phải không?
Thế quái nào lại không mua được bọn âm binh này, ông dùng tiền giả lừa người thì được, nhưng tuyệt đối không thể lừa quỷ ha!” “…” Bác Diệp nghe mà dở khóc dở cười, bất lực nói: “Anh bạn trẻ, tiền giấy đốt cho người chết thì làm sao còn có thật giả? Chắc chắn là có vấn đề ở đâu đó rồi. Đừng gấp, cứ xem sao đã rồi tính!” Tôi thấy đám âm binh hùng hổ xông tới, trong đầu cũng đã có một quyết định táo bạo, nếu bọn chúng thật sự muốn đưa tôi đi thì tôi chỉ có thể liều mạng với bọn chúng. Ngay lúc tất cả mọi người vẫn chưa hiểu vấn đề thì đám âm binh đã bao vây chúng tôi. Đồng thời, chúng tôi cũng lập tức cảm nhận được một luồng âm khí đầy chết chóc dâng lên từ tận đáy lòng.
Đối mặt với đám âm binh địa phủ, cho dù là người sống có đạo thuật mạnh đến đâu cũng không dám đấu với chúng, vì chúng là kẻ câu hồn, chịu trách nhiệm về sự sống và cái chết của những người còn sống. “Lý Sơ Cửu, đi theo chúng ta!” Âm binh đứng đầu nhìn tôi, vẻ mặt cực kỳ hung thần ác sát, xích câu hồn trong tay cũng chỉ thẳng vào tôi. “Quỷ gia, Lý Sơ Cửu cùng đi với chúng tôi, ngài không nhầm chứ?” Bác Diệp khách sáo hỏi. Âm binh đứng đầu đã nhận tiền mua mạng của bác Diệp nên cũng không nổi giận mà chỉ lạnh lùng hỏi: “Ngươi có phải là Lý Sơ Cửu?” “Phải.” Tôi gật đầu. “Có phải là người của thôn Ma Câu không?” Ông ta lại hỏi tôi, tôi lại gật đầu lần nữa.
“Vậy thì đúng rồi! Tên của tất cả người trong thôn Ma Câu các ngươi đều đã là màu đỏ trong sổ sinh tử, cũng tức là người sắp chết! Bây giờ bọn họ chưa chết là vì bị bách quỷ vây thôn, bọn ta không thể tới câu hồn! Nhưng cũng chỉ ba năm nữa thôi, tất cả bọn họ sẽ chết! Nếu ngươi đã rời khỏi thôn Ma Câu thì phải đi theo bọn ta xuống địa phủ.” Âm binh đứng đầu vẫn nói với vẻ mặt hung thần ác sát.
Sau khi nghe những lời của ông ta, vô số ý nghĩ xuất hiện trong đầu tôi. Âm binh đứng đầu nói rằng người ở thôn Ma Câu vẫn chưa chết, họ vẫn sống trong thôn, chẳng qua đang bị bách quỷ bao vây. Mà bọn họ vẫn còn ba năm trước khi chết, chẳng lẽ là vì kẻ đã dẫn mẹ tôi đi? Còn ba năm nữa, cũng chính là lời hẹn mười năm của ông ta. Ông ta từng nói rằng mười năm sau, ông ta sẽ trở lại thôn Ma Câu, đến lúc đó sẽ không để cho bất cứ ai sống sót.
Những thôn dân này vẫn còn sống là vì ông tôi đã sử dụng thọ nguyên của mình để làm mắt của trận pháp. Nói cách khác, người dân thôn Ma Câu còn có cơ hội sống sót. Vậy có phải là ông nội cũng còn cơ hội? “Ha ha… Tốt quá, bọn họ vẫn còn sống… Vẫn còn sống…” Vừa nghĩ đến đây, tôi không nhịn được cười lớn, đồng thời những giọt nước mắt của niềm vui cũng trào ra nơi khóe mắt. Tôi hoàn toàn không phát giác ra mối nguy hiểm ngay trước
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền