Chương 64: Kinh khủng như vậy
Tôi càng ngày càng nhìn không thấu con người của Vương Lỗi này. Bởi cho dù có nghiêm túc hỏi anh ta, anh ta luôn có thể cười híp mắt nói sang chuyện khác được ngay. Đặc biệt là thân phận của anh ta, nó làm tôi càng lúc càng tò mò. Tôi đã được thấy sự lợi hại trong thuật Phong Thủy của anh ta, nhưng thân thủ và đạo thuật của anh ta lại rất kém, hầu như chỉ mới ở trình độ nhập môn. Anh ta rất thông minh, rất xảo quyệt, nhưng sau chuyện vừa rồi, điều duy nhất tôi có thể chắc chắn là, anh ta sẽ không làm hại tôi!
Khi rời khỏi thôn Hưởng Thủy, tôi hỏi anh ta: “Lỗi gia, anh nói sẽ dành cho tôi một sự bất ngờ, đó là gì?” “Anh Cửu à, đừng có gấp, bây giờ nói ra thì còn gì là thú vị nữa. Con người cậu ấy à, đúng là chẳng thú vị chút nào.” Vương Lỗi ra vẻ thần bí nói tiếp, “Nhưng mà anh Cửu này, lúc nãy nghe anh đe dọa bọn âm binh mà Lỗi gia tôi cũng bắt đầu bội phục anh rồi đấy. Ngầu thôi chưa đủ, phải nói là quá ngầu, quá bá đạo!” Vương Lỗi vừa nói đến đây, tôi cũng nhớ đến sự giúp đỡ của Diệp Đường lúc mới rồi, lập tức nhìn cô ấy nói: “Diệp Đường, cám ơn cô!” Diệp Đường mỉm cười nói: “Không có gì, tôi cũng không ưa đám âm binh này!” Tôi nhìn ra được tâm trạng của Diệp Đường không tốt, suy cho cùng trân châu Tàng Phong đã bị người ta cướp mất. Cô ấy và bác Diệp đến đây là vì lấy hạt trân châu Tàng Phong để cứu cha mình, nhưng cuối cùng cái gì cũng không lấy được, còn suýt nữa mất mạng. Tôi cảm thấy có chút áy náy, nhưng tôi không biết phải an ủi thế nào, chỉ đành nói: “Diệp Đường, nếu còn có cách khác để cứu cha cô, chỉ cần Lý Sơ Cửu tôi có thể giúp được, tôi nhất định sẽ không từ chối!” “Ừ.” Diệp Đường đáp một tiếng, mỉm cười không nói gì nữa.
Ngay khi chúng tôi chuẩn bị vượt qua ngọn đồi trước mặt, tôi mơ hồ thấy một người đứng trên ngọn đồi đó. Tôi vẫn chưa thấy rõ, Vương Lỗi cười một cách bí ẩn nói: “Sơ Cửu, bất ngờ lớn đến rồi, đừng cảm động quá rồi khóc lóc chảy nước mắt nước mũi!” Nghe Vương Lỗi nói vậy, tôi liền bước nhanh hơn. Khi tôi bước đến lập tức ngây người ra tại chỗ, đó là Triệu Tử Long! Anh ấy đang đứng trên khe núi, cơ thể cao lớn, thẳng tắp như một cây thông, khi nhìn thấy tôi, anh ấy mỉm cười gọi tôi, “Sơ Cửu, đợi em cả buổi rồi!” “Tử Long!” Tôi còn tưởng mình bị ảo giác. Sau khi nghe thấy giọng nói của anh, tôi không thể kìm nén thêm được nữa, chạy ngay về phía đó, ôm chặt lấy anh ấy, “Tử Long, anh làm em sợ chết mất.
Nếu anh thật sự chết rồi, em làm sao ăn nói với sư phụ đây. Anh không thể xảy ra chuyện, nhất định không thể xảy ra chuyện được!” “Sơ Cửu, hôm đó, sau khi anh đi ra ngoài thì bị ông Trần đánh lén, ông ta đánh anh ngất xỉu rồi chôn xuống huyệt mộ. Ông ta đã dùng anh để trấn áp mắt trận ba mươi sáu thiên cương. Nếu Vương Lỗi không tìm thấy anh, chắc anh không thể gặp lại em được nữa thật! Anh cũng muốn đi tìm em, nhưng Vương Lỗi bảo anh đợi ở đây, nói rằng anh mới là nhân tố quyết định cuối cùng!” Triệu Tử Long vỗ lưng tôi, nói đầy hào hứng: “Nhưng mà thấy em không sao, anh cũng yên tâm rồi.” Tôi gật đầu, Vương Lỗi mới hỏi Tử Long: “Anh Long, xem ra anh để lão thầy bói đó chạy thoát rồi?” “Haizz.” Triệu
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền