Chương 66: Lạ nước lạ cái
Mãi cho đến sáng sớm hôm sau, Miêu Vương quan mới hoàn toàn hóa thành một đống tro tàn. Tôi và Triệu Tử Long tìm kiếm xương cốt của sư phụ, thu nhặt rồi chôn cất trên đất của Miêu Vương quan. Từ biệt Miêu Vương quan, chúng tôi lại xuống núi, đi tới huyện thành. Triệu Tử Long thử liên lạc với Đại Bưu, nhưng căn bản là không liên lạc được. Chúng tôi tới được huyện thành, đi hỏi thăm tất cả các cửa hàng chuyên lo chuyện mai táng hậu sự, nhưng từ đầu tới cuối đều không tìm được chút manh mối nào liên quan tới lão thầy bói kia.
Bọn họ giống như đã bốc hơi khỏi thế gian này, không để lại tý dấu vết nào có thể khiến người ta lần ra được. Lộ phí đi đường trên người tôi và Triệu Tử Long đã không còn đủ nữa. Nếu như vẫn không tìm được nơi dừng chân, e là hai đứa chúng tôi sẽ phải ngủ ngoài đường. Trước kia, tôi vẫn luôn ở trong Miêu Vương quan nên không biết đồng tiền đáng quý thế nào. Sau này xuống núi rồi tôi mới biết, một đồng tiền cũng có thể làm khó bậc anh hùng.
Đồng thời, tôi càng thấu hiểu hơn những việc mà Triệu Tử Long đã làm vì chúng tôi lúc anh ấy mới xuống núi, vì sư phụ, vì tôi… Không còn sư phụ nữa, chúng tôi chỉ còn có thể nương tựa vào nhau. Sau khi dùng số tiền cuối cùng trên người để ăn một bát mỳ, Tử Long bèn đưa ra ý kiến: “Sơ Cửu, hay là trước tiên anh với em cứ đi dò la tin tức của Tả Âm đã. Hiện giờ chúng ta không tìm được Đại Bưu, cũng không tìm thấy lão thầy bói đã cướp đi trân châu Tàng Phong. Tả Âm và Bạch gia từng bắt tay với nhau, chúng ta tới Bạch gia, chưa biết chừng sẽ kiếm được tin tức của Tả Âm đấy!” Tôi trầm tư một lúc, cảm thấy lời Tử Long nói rất có lý, nên gật đầu đồng ý, chuẩn bị đến Bạch gia một chuyến trước tiên. Nhưng chúng tôi vừa quyết định xong xuôi thì Diệp Đường lại gọi điện thoại đến.
Triệu Tử Long nhìn cái tên hiện ra trên màn hình điện thoại, lưỡng lự trong thoáng chốc rồi mới đưa điện thoại cho tôi, “Em nghe điện thoại đi.” Tôi cười bất lực, hiểu rõ ý của Tử Long, cho nên đành cầm điện thoại, ấn nghe rồi mở miệng hỏi trước: “Diệp Đường, sao thế?” “Sơ Cửu, cậu có thể giúp tôi không?” Tôi không ngờ Diệp Đường vừa mở lời đã nhờ tôi giúp đỡ, hơn nữa, tôi nghe ra được sự mệt mỏi trong giọng cô ấy. Tôi sợ cô ấy xảy ra chuyện, vội hỏi thăm: “Diệp Đường, sao vậy?” “Sơ Cửu, tôi không biết nên tin ai nữa, tôi chỉ tin tưởng cậu, cậu có thể giúp tôi không?” Tiếng nói của Diệp Đường mỗi lúc một yếu dần. Cảm nhận được trạng thái của cô ấy lúc này, trong lòng tôi vô cùng lo lắng, “Diệp Đường, tôi nợ cô một mạng. Hơn nữa tôi cũng từng hứa với cô, bất kể cô muốn làm gì, tôi cũng sẽ làm cùng cô. Diệp Đường dường như đã thở phào nhẹ nhõm, sau đó bảo chúng tôi chờ, cô ấy phái người qua đón.
Tôi cũng an ủi cô ấy, bảo cô ấy không cần quá gấp gáp. Sau khi tôi ngắt điện thọai, Tử Long bèn hỏi tôi: “Sơ Cửu, xảy ra chuyện gì vậy?” “Diệp gia có vẻ đã gặp chuyện gì đó, giờ gọi điện nhờ chúng ta giúp đỡ.” Tôi lắc đầu, nói: “Nhưng cụ thể như thế nào thì cô ấy vẫn chưa nói rõ, Tử Long, anh nghĩ sao?” Triệu Tử Long cười, vỗ vai tôi, nói: “Diệp Đường và bác Diệp đều là những người có tình có nghĩa, cô ấy đã trông cậy vào chúng ta, thì chúng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền