ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Hành Tẩu Âm Dương

Chương 67. Oán khí âm thi

Chương 67: Oán khí âm thi

“Gì cơ? Nấm quan tài?!!!” Tôi không biết đấy là gì, nhưng Tử Long vừa nghe đến nấm quan tài đã thảng thốt hỏi ngược lại, vẻ mặt anh ấy trông rất khác thường, như thể thứ này vô cùng đáng sợ. “Không sai, chính là nấm quan tài!’’ Diệp Đường đáp lại rất chắc chắn. Từ nét mặt cẩn trọng của Diệp Đường, tôi có thể hiểu, thứ này không phải là thứ tầm thường. Tôi nhìn Tử Long đang sững sờ ở bên cạnh, bèn hỏi: “Tử Long, rốt cuộc nấm quan tài là cái gì vậy?” Triệu Tử Long lắc đầu, giải thích cho tôi nghe: “Lúc còn nhỏ, sư phụ từng kể cho anh nghe về thứ này.

Nó không phải là loại nấm bình thường, mà là một loại nấm mọc trên âm thi, nhưng lại sống không quá lâu. Hơn nữa, loại nấm quan tài này chỉ có thể mọc ra trên cổ họng của âm thi. Sư phụ nói lúc âm thi chết đi, có một luồng oán khí bị chặn lại ở cuống họng, biến thành thi khí. Âm thi bình thường sẽ không phát triển ra nấm, trừ phi âm thi đó không ngừng được hấp thụ oán khí, sau nhiều ngày tháng tích lũy, ở nơi cổ họng mới mọc ra được nấm quan tài. Thông thường, âm thi phải trên vài trăm năm trở lên mới có thể sản sinh ra nấm quan tài.” Lúc Tử Long nói đến âm thi, trong lòng tôi đã có khái niệm rồi.

Thứ này còn đáng sợ hơn nhiều so với cương thi. Sau khi người sống bị oan hồn hại chết, oán khí trong người không tan, từ đó mới hình thành nên âm thi. Sau khi âm thi hấp thụ được âm khí hoặc oán khí, thi thể không phân hủy, nhưng cũng không tỉnh lại, trừ khi gặp được dương khí của người sống. Nói một cách khác, âm thi chỉ cần tiếp xúc với người sống thì sẽ tỉnh lại. Chẳng trách Tử Long lại hoảng hốt đến vậy.

Nếu như chúng tôi phải đi lấy nấm quan tài, vậy chắc chắn cũng sẽ hồi sinh âm thi. Khi mà tôi vẫn đang chìm trong suy tư, Diệp Đường đã mở lời: “Tử Long nói không sai, nấm quan tài chỉ có thể mọc được trên thi thể của âm thi. Hơn nữa, còn phải là âm thi đã chết vài trăm năm. Âm thi rất đáng sợ, tôi biết là rất nguy hiểm, vì vậy mới nói trước cho các cậu hay. Sơ Cửu, Tử Long…” Diệp Đường nói đến đây bèn nhìn về phía chúng tôi, cười trừ: “Bố tôi bị người ta đánh bị thương, trúng phải quỷ độc, sức khỏe càng lúc càng yếu đi, sợ là chỉ còn sống được không đến một tháng.

Tôi nói chuyện này ra cho hai người biết, cũng hy vọng các anh cẩn trọng xem xét. Dù các anh có đồng ý đi cùng tôi hay không, tôi cũng vô cùng cảm kích các anh vì đã đến đây.” Diệp Đường nói mấy lời này xong vẫn luôn mỉm cười, vẻ mặt cũng rất bình tĩnh, có lẽ cô ấy đã tính đến cả khả năng chúng tôi sẽ không đến đây. Dẫu sao, âm thi này chính là âm thi vài trăm năm tuổi, không phải người thường có thể đối đầu được. Diệp Đường kiên nhẫn chờ đợi chúng tôi trả lời. Tôi nhìn Tử Long, anh ấy mỉm cười, nhìn thẳng vào Diệp Đường nói: “Diệp Đường, cô từng cứu Sơ Cửu, cũng xem như là cứu tôi.

Sơ Cửu nợ cô một mạng, cũng xem như tôi nợ cô một mạng. Hiện giờ cô coi trọng chúng tôi, cần đến sự giúp đỡ của chúng tôi, chúng tôi nhất định sẽ dốc toàn lực để giúp cô! Sơ Cửu, anh nói đúng chứ?” Tử Long nói xong, nhìn tôi cười khì. Tôi quá hiểu ẩn ý trong câu cuối cùng của anh ấy, chỉ biết bối rối trừng mắt nhìn anh ấy một cái, rồi lại lập

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip