ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Hành Tẩu Âm Dương

Chương 73. Rắn độc treo ngược

Chương 73: Rắn độc treo ngược

Câu này của Diệp Thiếu Khanh vừa như mệnh lệnh, lại vừa giống như tiếng rao của cái nghề nào đó. Sau câu mệnh lệnh đối với âm thi, hắn tiện tay cắt đứt dây trói cho âm thi. Âm thi không còn bị trói nhưng cũng không hề phát điên, cũng không có ý tấn công người mà ngược lại, nó đi ra khỏi cửa, chỉ có điều dáng đi của hắn ta không được tự nhiên cho lắm. Nó đi loạng choạng giống như người say rượu. Nhất là đôi giày được xỏ ngược trên chân khiến dáng đi của nó giống như kiểu người chân vòng kiềng còn đi hình chữ bát.

Nếu như không nghĩ tới việc nó là người đã chết, người thường nhìn thấy chắc chắn sẽ không nhịn được mà cười rộ lên. Khi đi qua bậc cửa, nó cũng bước qua được như người sống. Nói thẳng ra, nhìn âm thi sờ sờ trước mặt, trong lòng tôi cũng coi như đã hiểu rõ đôi chút. Bọn chúng không giống với cương thi. Thi thể cương thi sẽ khô quắt nhưng bọn chúng thì không, chúng vẫn có thể duy trì được lớp máu thịt trên cơ thể.

Hơn nữa, tứ chi của cương thi cứng ngắc, âm thi thì khác, vẫn mềm mại như người sống. Đợi khi âm thi này ra khỏi cửa, Diệp Thiếu Khanh quay lại nhìn: “Cậu có muốn đi cùng tôi tìm bạn mình không? Hay là cậu không tin lời tôi, muốn ở lại đây tiếp tục đợi bọn họ?” Hắn vừa hỏi vậy, tôi cũng bừng tỉnh. Đương nhiên tôi không tin tên Diệp Thiếu Khanh này, nhưng hiện tại tôi cũng không có cách nào tìm được bọn họ nên chỉ còn cách đi theo hắn. Tôi ừ một tiếng, nhặt một đôi giày để đi, sau đó đuổi theo ngay sau.

Diệp Thiếu Khanh cầm đèn pin, đi ngay sau âm thi. Tên âm thi này đi hướng lên núi, tốc độ không nhanh không chậm. Đường núi rất khó đi, âm thi này lại không hề cảm thấy mệt, đi mãi không hề dừng. Chỉ có điều dáng đi kỳ quặc khiến nó ngã bổ nhào mấy lần. Mỗi lần Diệp Thiếu Khanh đều đỡ nó dậy, tiếp tục để nó đi về phía trước.

Trên đường đi, hai chúng tôi không nói một câu nào nhưng trong lòng tôi đã rất sốt ruột. Đám người Tử Long bị bắt đi, mà với tốc độ của bọn họ thì chắc chắn nhanh hơn tốc độ âm thi dẫn đường cho bọn tôi. Tôi lo rằng đợi đến khi tôi tới nơi thì bọn họ đã bị bắt vào hang ổ của Cổ Miêu mất rồi. Lúc chúng tôi mới tới đây, bác Diệp không hề nói cho tôi và Tử Long rằng họ tới để tìm Cổ Miêu mà chỉ nói một cách mơ hồ là tới tìm một nhánh người Miêu sống ẩn dật. Cổ Miêu giỏi về nuôi cổ trùng và tà thuật, hơn nữa tuyệt đối không qua lại với người ngoài.

Mà càng là những bộ lạc và trại Miêu như vậy thì lại càng khủng khiếp. Giống như hậu duệ của tộc Dạ Lang, để bảo vệ bí mật của mình, chỉ cần người ngoài bước vào thôn của họ đều sẽ bị bọn họ giết chết. Cổ Miêu thần bí nhất trong các tộc người Miêu, và cũng là đáng sợ nhất. Hầu như không có ai biết được tình hình của bọn họ. Họ cũng giống đám hậu duệ tộc Dạ Lang, nếu người ngoài xông vào, chắc chắn Cổ Miêu sẽ không để cho họ sống sót rời đi.

Tôi càng nghĩ càng thấy lo lắng. Giày âm đương của thảo quỷ bà có thể khống chế một cao thủ như bác Diệp, vậy thì thủ đoạn của bà ta đương nhiên không thể khinh thường. Còn cả Cổ Miêu đứng sau bà ta, không biết sẽ càng khủng khiếp tới mức nào? Nghĩ tới đây, tôi không nhịn được hỏi: “Diệp Thiếu Khanh, có thể khiến

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip