ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Hành Tẩu Âm Dương

Chương 74. Rắn xanh giao phối

Chương 74: Rắn xanh giao phối

Khi Diệp Thiếu Thanh nói loại rắn này là rắn Thanh Trúc, tôi cũng đang quan sát hai con rắn đã chết kia. Toàn thân chúng đều là màu xanh như của lá tre, cho nên rất dễ ẩn mình giữa đám lá. Nếu như không để ý kỹ thì căn bản không thể phát hiện ra được. Nhưng loại rắn Thanh Trúc này không giống với những loại rắn xanh thông thường. Không chỉ cơ thể mà đến cả mắt chúng cũng màu xanh.

Năm đó, khi Chu Bát Tự dùng cả ba thi thể của người nhà tôi để nuôi cổ Tam Thi, tôi đã nhìn thấy trong chum đựng nước loại rắn độc tương tự, nó cũng vô cùng độc. Giờ Diệp Thiếu Khanh nói rắn được Cổ Miêu dùng để luyện cổ, vậy tức là hiện tại chúng tôi đã tiến vào khu vực của Cổ Miêu. Dù sao đây cũng là toàn rừng núi, căn bẳn không có ai có thể xông vào được. Dù có may mắn tránh được con đường ma âm dương thì cũng sẽ gặp phải thảo quỷ bà, nói chung là sẽ không thể thâm nhập vào đây mà còn sống trở ra được. Tôi nghĩ mà không khỏi có phần kích động, tìm mất bao ngày, cuối cùng cũng có tin tức của Cổ Miêu.

Nhưng tôi cũng thấy hơi bất an, bởi không biết thủ đoạn của Cổ Miêu đáng sợ tới mức nào. “Nể tình vừa rồi cậu đã cứu mạng tôi, tôi sẽ cho cậu xem cổ độc bên trong âm thi đáng sợ đến mức nào!” Diệp Thiếu Khanh bỗng nhiên nói ra một câu. Tôi quay đầu nhìn thì thấy hắn đã hành động. Hắn lao tới cây tre phía sau âm thi, khẽ nhảy lên rồi đá ngay một cước vào thân cây tre. Cây tre rung mạnh.

Đầu tiên là lá tre rụng xuống, sau đó đến lượt mấy con rắn Thanh Trúc. Đám rắn Thanh Trúc rơi xuống ngay trên người và đầu âm thi. Chúng lập tức há miệng cắn vào mặt nó. Bọn chúng cắn chỉ được tầm hai, ba giây, tôi đã thấy đám rắn cực độc này rơi lộp bộp xuống đất. Chúng đau đớn đến quằn quại, chỉ trong chớp mắt đã biến thành đống chất lỏng màu xanh, vô cùng tanh hôi.

Tôi nhìn thấy cảnh này mà không khỏi vô thức nín thở. Đây chỉ là một âm thi bình thường mà thôi, còn chưa lợi hại cho lắm. Mà chúng tôi muốn lấy nấm quan tài thì cần đối mặt với âm thi mấy trăm năm trở lên. Nghĩ tới đây tôi bỗng cảm thấy da đầu tê dại. Đến ngay cả cổ độc trong cơ thể của một âm thi bình thường cũng đã lợi hại như vậy, rốt cuộc âm thi trên trăm năm, thậm chí trên ngàn năm sẽ khủng khiếp cỡ nào?

Tôi cũng hiểu Diệp Thiếu Khanh cho tôi xem cảnh này là muốn nhắc nhở tôi, coi như báo đáp ơn cứu mạng vừa rồi của tôi đối với hắn. “Đi thôi, đi men theo dòng suối thì nhất định có thể tìm được hang ổ của Cổ Miêu!” Diệp Thiếu Khanh nhắc nhở một tiếng rồi đi trước luôn. Tay hắn cầm một đoạn tre, vừa dò đường vừa dùng tre gõ lên cây, để tránh bị rắn độc cắn phải. Tôi thấy tên âm thi này không còn tác dụng nữa bèn đốt hai tờ linh phù, sau khi kết thành một ấn chữ hỏa, tôi đánh thẳng về phía âm thi, đốt nó thành tro. Sau đó tôi mới đuổi theo Diệp Thiếu Khanh.

Dòng suối này chảy thẳng xuống phía dưới. Ở một nơi núi non liên miên thế này, chúng tôi vẫn có thể cảm nhận được sự chênh lệch độ cao của địa hình, thậm chí còn có cả thác nước, vực sâu. Đường rất khó đi. Tốc độ của chúng tôi cũng dần chậm lại. Trên đường đi, chúng tôi không hề dừng lại nghỉ ngơi, nhưng dòng suối ngoằn nghèo này cứ như

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip