ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Hành Tẩu Âm Dương

Chương 80. Kẻ thù lại xuất hiện

Chương 80: Kẻ thù lại xuất hiện

Nói thật, lúc nghe thấy tiên linh bà lẩm bẩm như vậy, cái nhìn của tôi về bà ta đột nhiên trở nên mơ hồ, không biết bà ta rốt cuộc là ai. Là bà lão biết tà thuật? Hay là thiếu nữ do dự thiếu quyết đoán như hiện tại? Mà thứ khiến tôi khiếp vía không phải là những thứ này, mà là nhân vật “y” Diệp Thiếu Khanh và tiên linh bà đang nhắc tới. Người duy nhất mà tôi có thể nghĩ đến chính là Chu Bát Tự!

Tôi đã từng tận mắt nhìn thấy tà thuật của Chu Bát Tự và vu thuật của Cổ Miêu. Đạo môn tuy rằng hỗn tạp, cũng có thể nói là bàng môn tà đạo có rất nhiều, nhưng người biết cả tà thuật và Cổ Miêu, e là chỉ có mình Chu Bát Tự. Lúc trước ở địa cung Dạ Lang gặp phải Tả Âm, tôi đã từng nghĩ, bọn họ là thầy trò, Tả Âm chưa chết, vậy cũng có nghĩa là Chu Bát Tự vẫn còn sống. Năm đó ở thôn Ma Câu, tôi thật sự không biết bọn chúng đã làm thế nào mà sống sót rời khỏi đó. Người mang mẹ tôi đi, chắc chắn không phải hạng tầm thường, muốn giết đám Chu Bát Tự có lẽ là dễ như trở bàn tay.

Tại sao người đó lại để cho chúng thoát được? Người đó trừng phạt người dân thôn Ma Câu, là bởi vì y cho rằng thôn dân đã sát hại mẹ tôi, nên mới nổi trận lôi đình dùng bách quỷ vây thôn để giày vò họ. Tả Âm và Chu Bát Tự hại mẹ tôi, kẻ đó chắc chắn sẽ không tha cho chúng, nói không chừng còn có cả trăm cách giày vò chúng. Tôi càng nghĩ càng đau đầu, chỉ cảm thấy tất cả mọi chuyện tựa như một tấm lưới cực lớn, mà tôi là con nhện đang vùng vẫy bên trong để cầu đường sống. Tôi hoàn toàn đần độn, u mê giống như kẻ mù phải lần mò từng tảng đá để qua sông.

Muốn biết ngọn nguồn tất cả mọi chuyện, có lẽ tôi phải tìm đến Chu Bát Tự hoặc Tả Âm thì mới có thể biết được. Nhưng giữa tôi với Chu Bát Tự và cả Tả Âm nữa, đều có mối thù hận sâu như biển, nhất định phải có một bên chết mới có thể ngừng lại. Tôi chỉ trầm tư một thoáng mà tiếng nói chuyện giữa Diệp Thiếu Khanh và tiên linh bà hình như đã ngưng hẳn. Tôi đang định ghé sát lên cửa thì bất thình lình cánh cửa bị kéo ra. Diệp Thiếu Khanh đứng bên trong lạnh lùng nhìn tôi, tức giận nói: “Lý Sơ Cửu, lúc ở bờ suối cậu đã cứu tôi một mạng.

Diệp Thiếu Khanh tôi chưa bao giờ thích nợ ai, có người muốn cậu chết, giờ tôi trả lại phần ân tình này cho cậu, người cậu muốn tìm đang bị nhốt ở dưới tầng, nghe được rồi thì cút ngay đi! Chậm trễ phút nào thì tuyệt đối đừng mong có thể sống sót đi ra khỏi trại Cổ Miêu này!” Giọng Diệp Thiếu Khanh rất lạnh, hắn nói xong là đóng cửa lại, tôi vội vàng đưa tay ngăn cửa lại, híp mắt nhìn hắn: “Diệp Thiếu Khanh, người đứng sau anh là Chu Bát Tự đúng không?” Khi hỏi hắn câu này, tôi vẫn nhìn chằm chằm vào mắt hắn ta, Diệp Thiếu Khanh chẳng hề né tránh hay lùi bước, chỉ nhếch mép cười: “Cút đi, tìm một nơi nào đó mà trốn. Cậu chỉ là một quân cờ mà thôi, bất cứ lúc nào cũng có thể bị loại bỏ!” Lần này Diệp Thiếu Khanh vừa dứt lời, tay đã đóng sầm cửa lại luôn. Tôi cắn môi, nhưng trong lòng cũng đã có chủ định, nên cũng không tiếp tục gõ cửa, cũng không xoắn xuýt chuyện của Diệp Thiếu Khanh với Chu Bát Tự nữa, tôi xoay người chạy một mạch xuống dưới

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip