ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Hành Tẩu Âm Dương

Chương 81. Nguồn gốc Đạo môn

Chương 81: Nguồn gốc Đạo môn

Rắn độc bên dưới đều là để đám người Miêu luyện cổ, cho nên cực kỳ độc. Mấy loại rắn có độc tính mạnh như rắn chuông hay rắn hổ mang gì đó, so với rắn độc được tộc Cổ Miêu nuôi dưỡng thì cũng chẳng thấm tháp vào đâu. Vừa nãy quá mức nguy cấp, tôi hoàn toàn không có thời gian để ý đến dưới chân. Nhưng giờ được bác Diệp kéo lên, tôi đã không thể nào nhúc nhích nổi nữa, đầu tiên là hai chân bắt đầu tê dại, sau đó là toàn thân. Cả người không khác gì người bị bại liệt.

Ý thức tôi ngày càng mơ hồ, cảm giác giống như đã một tuần rồi chưa được ngủ, bỗng chốc được nằm trong chăn ấm nệm êm, chỉ trong nháy mắt, cảm giác mệt mỏi đã bao phủ lấy toàn thân. Tôi nghiến răng thật chặt, nhưng cơ thể lại không nghe theo sự sai khiến của tôi, vẫn cứ co giật liên hồi, miệng cũng không ngừng sùi bọt mép. Nghe thấy bác Diệp bảo tôi bị rắn cắn, suy nghĩ đầu tiên hiện lên trong đầu tôi lúc ấy là, thôi toang rồi. Tôi cắn lưỡi một cái thật mạnh, cảm giác đau đớn ngay lập tức khiến tôi khôi phục được một tý lí trí. Tôi nín thở, dùng chân khí ở vùng đan điền phong bế lại tâm mạch của mình, cố gắng để bản thân sống được thêm một lúc nữa.

Tôi bắt lấy tay bác Diệp, thều thào, “Bác Diệp, đưa Tử Long sống… sống sót thoát khỏi đây!” Tôi không nói được nổi nữa, đại não của tôi cũng sắp tê dại rồi, đặc biệt là lồng ngực, trái tim giống như không còn đập nữa. “Không được, cháu không thể chết, cháu là hi vọng cuối cùng của phái Huyền Chân. Cho dù liều cái mạng già này, bác cũng phải đổi mạng cho cháu bằng được!” Bác Diệp cắn răng nhìn tôi, hùng hổ nói. Sau đó bác rút dao găm trên người tôi ra, rạch một lỗ trên chỗ mắt cá chân bị rắn cắn của tôi, áp miệng lên, bắt đầu hút nọc độc ra. Bác Diệp dùng chân khí nên lực hút rất mạnh, hút được ra không ít máu đen.

Nhưng mỗi lần hút được một ngụm máu đen ra, bác cũng sẽ nôn ra một miệng máu tươi. Chỉ mới hút được vài ngụm, tôi thấy môi bác đã thâm tím cả lại, ngay cả khuôn mặt cũng tái đi, nọc độc đã ngấm sâu vào trong cơ thể bác ấy rồi. Trán bác Diệp ướt đẫm mồ hôi, tôi thấy cơ thể bác đã bắt đầu lắc lư, hình như bác ấy sắp không đứng vững được nữa. Bác ấy hút được hơn nửa số chất độc trong người tôi ra ngoài, tôi cũng lấy lại được chút ý thức, vội vàng lắc đầu: “Bác Diệp, đ…đừng…” Nhưng bác ấy vẫn lắc đầu, mỉm cười nhìn tôi, yếu ớt lên tiếng: “Lý Sơ Cửu, bác cũng là người của phái Huyền Chân, là đệ tử đời cuối cùng của phái Huyền Chân. Nhị sư huynh của bác là Lý Thừa Chí, tam sư huynh là Chu Càn Khôn, cũng chính là Chu Bát Tự mà mọi người hay nói đến.

Năm đó mấy huynh đệ chúng ta đến Miêu Cương, còn chưa tìm được sào huyệt của Cổ Miêu thì đã gặp phải nguy hiểm. Năm đó tam sư huynh ngăn chặn cổ độc cho nhị sư huynh, sau cùng chúng ta không còn cách nào, nhị sư huynh vì muốn cứu bác nên đành phải bỏ tam sư huynh ở lại, đưa bác trốn thoát ra ngoài. Hồi đó bác nhỏ tuổi nhất, thực lực cũng yếu nhất. Sau khi trở về, nhị sự huynh đã mang theo thước trấn hồn rồi biệt tăm biệt tích luôn. Lần đầu tiên nhìn thấy cháu đeo thước trấn hồn trên lưng, cháu có biết bác kích động đến mức nào không?

Sau đó bác nghe ngóng được thân phận của cháu, mới biết

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip