Chương 82: Cô gái đáng yêu
Thấy có người mở cửa gác canh, tôi cũng không quay đầu lại nhìn xem là ai. Nhưng tôi hiểu, không cần biết người đó là ai, chỉ cần là người Cổ Miêu thì chúng tôi sẽ gặp rắc rối lớn! Lúc cứu bác Diệp ra khỏi nhà lao, tôi không nhìn thấy Tử Long và Diệp Đường. Tất cả những chuyện này xảy ra quá nhanh, ngay cả thời gian để tôi hỏi thăm tung tích của bọn họ cũng không có. Bác Diệp sắp không gắng gượng được nữa, nọc độc rắn đã ngấm sâu vào trong cơ thể, bác ấy phải dùng chân khí bảo vệ tâm mạch của mình mới giữ lại được chút hơi tàn.
Tôi nhìn bác Diệp, à không, nên gọi bác là Hà Âm Dương, có vẻ bác đã muốn buông xuôi nhưng tôi càng ra sức kéo bác đi, vừa đi vừa nói: “Bác Diệp, bác là sư đệ của ông nội cháu, cháu sẽ không bỏ rơi bác đâu. Nếu đi thì chúng ta cùng đi!” “Chưởng môn, đừng lo cho bác! Cháu đi đi, bác sẽ ở lại giữ chân kẻ vào đây. Có liều cái mạng già này bác cũng phải để cháu thoát ra ngoài!” Bác Diệp bắt ngược lại lấy tay tôi, gằn từng tiếng. Tôi lắc đầu, hô lên: “Hà Âm Dương, cháu là Chưởng môn của bác, bác phải nghe lời cháu, phải sống sót rời khỏi đây với cháu!
Năm đó ông nội cháu có thể cứu bác, cháu cũng có thể!” Nói xong, tôi đỡ bác ấy đi về phía cửa. Chỉ trong có một hai phút, cửa gác canh lại vang lên hai tiếng cọt kẹt, cửa đã bị đóng lại! Chết tiết! Nghe thấy tiếng đóng cửa, tôi chửi thề một câu, lấy thước trấn hồn ra, chuẩn bị sẵn tinh thần. Nếu như đã khó ra ngoài, vậy thì mở đường máu xông ra!
Nhưng lúc quay đầu, tôi chợt sững lại vì ngạc nhiên. Bởi xuất hiện trước mắt tôi không phải những kẻ hung thần ác sát trong tộc Cổ Miêu, mà là một cô gái trẻ. Mới nhìn qua thì tôi vẫn chưa nhận ra, nhưng ngay sau đó tôi đã nhớ ra được, đây chính là cô gái bị tôi đánh ngất ở bờ sông, trên người cô ấy còn đang mặc quần áo của tôi. Mà trên người tôi cũng đang mặc trang phục người Miêu của cô ấy. Sau khi nhận ra cô ấy, tôi mới giật mình hoảng hốt, cô ấy đã tỉnh lại, vậy người yêu của cô ấy cũng đã tỉnh lại.
Bọn họ chắc chắn đến đây để báo tin cho tiên linh bà, quả này không xong rồi! “Cô gái à, tôi không muốn giết cô, chỉ mong cô có thể cho chúng tôi đường sống!” Tôi không biết cô ấy có thể nghe hiểu hay không, nhưng tôi thật sự không còn cách nào khác. Cực chẳng đã, vì tôi và cả bác Diệp, tôi nhất định phải giết cô ấy. Khi cô ấy nhìn thấy tôi cũng có vẻ giật mình, nhưng rồi lại mỉm cười ngay lập tức, một nụ cười rất thuần khiết động lòng người. Nhưng ngay sau đó, cô ấy dần dần bước về phía tôi.
Tôi giơ ngang cây thước trấn hồn chặn trước mặt, miệng uy hiếp: “Cô gái, cô đừng ép tôi!” Tôi gằn giọng xuống, khiến cô gái Miêu tộc này bị dọa sợ, lùi về sau vài bước, không ngừng lắc đầu. Tôi nghệt mặt ra, sau đó nhìn thấy cô ấy móc từ trong túi ra một bọc giấy nhỏ, không biết bên trong đựng cái gì. Trong lúc tôi còn chưa hiểu gì, cô ấy đã đi tới, ngồi xổm bên cạnh bác Diệp, mở bọc giấy ra, cho bác Diệp ăn thứ bột trắng bên trong. Bác Diệp ngậm trong miệng không dám nuốt xuống, sợ bột này có độc. Tôi cũng định bụng kéo cô gái này ra, nào ngờ cô ấy nhìn tôi rồi mở miệng: “Không phải sợ, đây là thuốc giải, có thể giải
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền