Chương 98: Chân khí phong cổ
Không ai ngờ Diệp Đường sẽ tỉnh lại đúng vào lúc này, hơn nữa vẫn còn bị tiên linh bà khống chế cơ thể. Tất cả mọi người đều nhìn về phía Diệp Đường đang ngồi khoanh chân dưới đất. Nhang dẫn hồn trước mặt cô đã cháy hết, nhưng hai tay cô vẫn bị dây thừng đỏ trói chặt, đầu còn lại bị buộc vào đinh gỗ đào đóng trên mặt đất. Đinh được đóng rất sâu, không dễ nhổ lên. Khi tôi nhìn cô ấy, đôi mắt cô ấy cũng nhìn chúng tôi chứa đầy oán hận.
Vẻ mặt cô ấy đằng đằng sát khí, giống như một tà thần khiến người khác sợ hãi. “Thứ này không dễ đối phó đâu!” Vương Lỗi nhìn cảnh tượng này cũng phải chau mày, nói: “Không ngờ có âm cổ thật!” Diệp Đường bắt đầu giãy giụa, muốn thoát ra khỏi sự trói buộc của cái cọc gỗ đào. Tôi nhìn Diệp Đường mà đau lòng vô cùng. Nhưng tôi đã cố hết sức rồi, và cũng không nghĩ ra được cách nào khác nữa. Khi mọi người đang bối rối thì Vương Lỗi đột nhiên nhìn tôi, cười hì hì, nói: “Anh Cửu, nếu có cách khiến cô ấy tỉnh lại thì anh có làm không?” “Tôi có!” Tôi không hề do dự, gật đầu đáp.
“Được, khảng khái lắm!” Vương Lỗi cười nói: “Vậy anh nghe tôi, đi tới trước mặt Diệp Đường đi đã, rồi tôi bảo anh làm gì thì anh cứ làm thế đó!” “Hả…” Tôi không sợ nhưng nhìn biểu cảm của Vương Lỗi tôi thấy hơi chới với, không biết tên này lại định làm cái gì! “Đi đi, không sao đâu, Lỗi gia tôi không hại anh đâu!” Vương Lỗi cười hề hề, ra chừng bí mật lắm, còn nháy mắt với tôi. Tôi thấy mà thót tim, nhưng rồi vẫn đi tới trước mặt Diệp Đường. Tôi vừa đi tới thì cô ấy trừng mắt nhìn tôi đầy tức giận. Cô ấy lạnh lùng nói: “Tốt nhất là mi hãy thả ta ra, nếu không ta sẽ không tha cho mi!” Nói thật, tôi không ưa bà già kia lắm rồi, suốt ngày lải nhải mình là thần, quá là gợi đòn, nói cho cùng cũng chỉ là một âm vật mà thôi.
Tôi nhìn cô rồi nhắm mắt lại, cũng không coi cô ấy là Diệp Đường nữa, mà chỉ là tiên linh bà. Tôi gằn giọng quát: “Tiên linh bà, bà nói bà là thần, nhưng lại yêu Chu Bát Tự, thần có thể yêu người phàm sao? Tôi nói cho bà biết, bà không phải là thần, bà chỉ là âm hồn bị âm cổ nhập vào mà thôi. Chu Bát Tự cũng không yêu bà, lão chỉ lợi dụng bà. Đáng lẽ bà đã phải chết từ lâu rồi.
Vì đợi lão, bà đã hại chết những cô gái vô tội trong trại Cổ Miêu này, bà không cảm thấy xấu hổ sao?” “Á!” Tôi nói vậy lập tức khiến bà ta tức giận. Bà ta gào rú cuồng loạn, nhe răng nhếch mép nhìn tôi, nói với vẻ mặt hung ác: “Ông ấy sẽ không lừa ta, cũng sẽ không lợi dụng ta. Là đám người đáng chết các ngươi đã hại ông ấy. Ta sẽ không để yên cho các ngươi đâu, ta sẽ khiến các ngươi phải chôn cùng với ta!” Tôi không ngờ tiên linh bà lại nói ra những lời như vậy. Tôi không thể tin nổi vào tai mình, đồng thời lại càng thấy thương hại bà ta hơn.
Nhưng nhìn khuôn mặt của Diệp Đường, tôi lại không nỡ ra tay. Nhưng động tác của cô ấy càng lúc càng quyết liệt, không ngừng giãy giụa. Vô số mạch máu hiện ra trên khuôn mặt trắng nõn của cô ấy. Tôi thấy những dấu hiệu này là biết ngay tình hình không ổn. Sợ bà ta sẽ làm tổn thương cơ thể của Diệp Đường, tôi định quay đầu hỏi Vương Lỗi, nhưng Vương Lỗi đã hét lên với tôi: “Anh Cửu, hôn cô
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền