Chương 99: Cấm địa Cổ Miêu
Cái tên đầu tiên Diệp Đường thốt ra khi mở mắt là Sơ Cửu. Khi nghe cô ấy gọi tên mình, trong lòng tôi cũng khá xúc động. Sau đó chúng tôi kể lại những chuyện đã xảy ra, Diệp Đường nghe xong, cảm ơn chúng tôi rối rít. Lúc này trời đã sắp sáng, Vương Lỗi chủ động đề nghị cả nhóm đi tìm nấm quan tài. Dù sao mục đích của chúng tôi khi tới đây chính là tìm nấm quan tài mang về cứu cha của Diệp Đường.
Nhưng không ngờ vừa tới trại Cổ Miêu, chúng tôi đã gặp phải chuyện rắc rối như vậy. Nhưng đối với tôi và Tử Long, chuyến đi này cũng không hề uổng công. Chúng tôi đã tự tay giết được kẻ thù Tả Âm, còn biết được tung tích của Chu Bát Tự và hơn thế nữa là, tôi đã gặp được mẹ mình. Mặc dù chỉ vài phút ngắn ngủi nhưng đối với tôi, đó là khoảng thời gian vui vẻ hơn bất kỳ thời gian nào trước đây. Sau khi tôi sinh ra, bà nội đã nhốt mẹ tôi lại, chỉ vì sợ chẳng may mẹ tôi lên cơn động kinh hay gì đó thì sẽ hại tôi.
Tới tận khi tôi đã mười tuổi rồi mà vẫn chưa được ôm mẹ bao giờ, càng không biết đến sự ấm áp của tình mẹ. Mấy phút đó của mẹ tôi đã đủ để bù đắp cho toàn bộ sự thiếu thốn tình mẹ lúc nhỏ và khi trưởng thành của tôi, bởi vì tôi rất dễ thỏa mãn. Sau khi chúng tôi chuẩn bị xong xuôi, định rời khỏi trại thì thấy trên sân phơi toàn là thi thể, thật sự khiến người ta nhìn mà không đành lòng. Nhất là Lâm Y Y, phải rời khỏi trại Cổ Miêu mà cô đã sống bao nhiêu năm, cô thực sự không nỡ nên vừa đi còn vừa quay đầu nhìn lại. Tôi nhìn cô cố gắng không khóc, bèn an ủi: “Y Y, nếu cô cảm thấy mệt mỏi khi ở bên ngoài thì tôi sẽ đích thân đưa cô trở lại!” Tôi nói vậy Lâm Y Y mới gật đầu: “Cảm ơn anh Cửu!” Sau đó, Lâm Y Y dìu Diệp Đường, đoàn người chúng tôi đi theo Triệu Tử Long rời khỏi khu trại.
Anh ấy biết chỗ của nấm quan tài nên đi trước dẫn đường. Khi rời khỏi trại Cổ Miêu, tôi hỏi Vương Lỗi: “Lỗi gia, sao anh lại đột nhiên xuất hiện vậy? Còn mặc cả đồ của thầy cản thi nữa?” “Tôi đâu có ngốc, trước khi mọi người tới đây, ông già này đã cho người đi khắp nơi tìm hiểu tin tức của tôi!” Vương Lỗi nhìn bác Diệp cười nói: “Nhưng Lỗi gia là ai chứ? Tới đi như gió. Nếu dễ dàng bị tìm ra thì Lỗi gia tôi làm gì còn chút thần bí nào nữa.
Chưa kể, đây cũng là vì mọi người chưa đến lúc phải chết. Khi Lỗi gia tôi tới cũng bị lạc trong thập vạn đại sơn phía bên ngoài, vừa hay nhìn thấy có người đánh dấu trên các thân cây nên đã lần theo, vào được tới đây! Bộ quần áo này ấy mà, do tôi ăn trộm đó. Lỗi gia tôi là nhân vật thế nào chứ, có xuất hiện thì cũng phải sao cho ngầu nên đã tốn mất mấy phút ra bờ sông tắm rửa với sửa soạn. Vừa hay tôi nhìn thấy có thầy cản thi đang tắm gần đó nên đã lấy trộm quần áo của ông ta.” Vương Lỗi nói xong, tất cả chúng tôi đều bật cười.
Nhưng điều tôi không ngờ là những ký hiệu tôi để lại đã cứu chính tôi. Khi tôi và Diệp Thiếu Khanh đi vào, tôi đã làm ký hiệu ven đường. Lúc đó tôi chỉ nghĩ cần chuẩn bị sẵn cho việc thoát ra. Không ngờ, điều này đã cứu sống mọi người. Số phận có đôi lúc thật buồn cười, có đôi lúc thật khéo trùng hợp.
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền