Chương 21. Lệ Tần bất an
Lệ Tần ở trong cung nghe nói Niên Thế Lan tới chỗ Chân Hoàn, còn bảo phủ Nội Vụ đưa trà của nàng cho Chân Hoàn, trong lòng bất an, không thể ngồi yên.
Tào Cầm Mặc nhìn bộ dạng Lệ Tần, tuy trong lòng có chút khinh thường, nhưng dù sao vị phân của mình cũng thấp hơn một bậc, không thể không giúp nàng ta nghĩ kế.
"Nương nương, người nghĩ xem, dù thế nào cũng không thể để người khác cướp mất sủng ái. Hiện tại Hoa Phi nương nương thấy Chân Hoàn được sủng hạnh hơn người, nhỡ đâu nàng ta ở trước mặt Hoa Phi nương nương nói khích vài câu, cuộc sống sau này của người có còn dễ chịu không?"
"Lúc đó ta cũng bị Khang Lục Hải nói cho động tâm, hơn nữa trước kia lúc nhìn hắn hầu hạ Đoan phi cũng rất để bụng, thêm nữa Tiễn Thu còn nói như vậy…" Lệ Tần hối hận nói. Nàng cũng không hiểu sao lúc đó lại đồng ý với Khang Lục Hải, giờ hối hận cũng muộn rồi.
Tuy Tiễn Thu chỉ nói vài câu nước đôi, nhưng nàng đi theo Hoa Phi nhiều năm như vậy, nếu thật sự xảy ra chuyện, Hoàng hậu liệu có thật lòng giúp nàng?
Tào Cầm Mặc im lặng suy nghĩ một chút rồi nói: "Nương nương, hay là chúng ta đến Phong Khôn cung xem thử. Nếu Hoa Phi tức giận, chúng ta có thể nói là do Hoàng hậu nhường người, dù sao nàng cũng không thể đi hỏi Hoàng hậu. Còn nếu Hoa Phi không truy cứu, chứng tỏ Hoa Phi nương nương cũng không coi trọng Chân Hoàn như vậy."
Lệ Tần vốn không thông minh, dễ dàng mắc bẫy, nghe Tào Cầm Mặc nói vậy liền lập tức đồng ý, cả hai cùng đi đến Phong Khôn cung.
Nhưng khi các nàng đến, Niên Thế Lan không có ở đó.
"Thỉnh an hai vị tiểu chủ, nương nương chúng ta đến cung Thái hậu, vẫn chưa trở lại." Chu Ninh Hải nhìn thấy hai người bọn họ, đoán được mục đích của họ, nhưng Niên Thế Lan quả thật không có ở đây.
Lệ Tần vừa nghe Niên Thế Lan không có ở đây, liền dẫn Tào Cầm Mặc đến chỗ Thái hậu.
Cùng lúc đó, Niên Thế Lan đang ở trong cung Thái hậu, nói chuyện vui vẻ khiến Thái hậu cười không ngớt. Từ bên ngoài cũng có thể cảm nhận được tâm trạng tốt của hai người.
"Thái hậu, Lệ tần và Tào Quý nhân đến, nói là muốn thỉnh an người." Cô cô bên cạnh Thái hậu tiến vào bẩm báo. "Người xem nên gặp các nàng ở đây hay là bảo họ về trước?"
Thái hậu hơi suy nghĩ. Bình thường không thấy các nàng đến, mấy ngày nay Hoa Phi đến hầu chuyện siêng năng, những người này cũng kéo đến theo.
"Chắc là thần thiếp ở đây lâu, các tỷ muội đều muốn đến bồi Thái hậu." Niên Thế Lan nói xong liền đứng lên. "Vậy thần thiếp xin cáo lui trước, hôm khác lại đến trò chuyện với người."
Niên Thế Lan rời khỏi cung Thái Hậu để đến chỗ Chân Hoàn.
Tại đây, Chân Hoàn biết An Lăng Dung luôn nhát gan, nhìn dáng vẻ của nàng chỉ cho rằng Niên Thế Lan đã dọa sợ nàng, vội vàng mở miệng giải vây: "Ngươi mau ngồi xuống, Hoa phi nương nương đang nói đùa với ngươi đấy."
Niên Thế Lan nhìn Chân Hoàn, không nói gì, chỉ cầm tách trà trong tay uống một ngụm.
Chân Hoàn không nhìn ra, nhưng không có nghĩa là Thẩm Mi Trang không nhìn ra. Từ khi các nàng vào cung tới nay, tuy bình thường cùng Niên Thế Lan đi lại nhiều hơn một chút, nhưng quan hệ với An Lăng Dung cũng không hề hời hợt. Tuy An Lăng Dung nhát gan, nhưng biểu hiện vừa rồi của nàng, giống như là chột dạ hơn.
"Ra ngoài lâu như vậy, ta cũng không ngồi."
"Lát nữa ta còn phải đi chỗ Thái hậu một chuyến, ta cũng không ở lâu." Thẩm Mi Trang nói xong liền đứng lên: "Nương nương, lát nữa lúc về người cũng về sớm một chút, tránh cho trời tối, đường đi trơn trượt."
Niên Thế Lan nghe Thẩm Mi Trang nói vậy lập tức hiểu ý, sau đó đứng dậy: "Lát nữa ta bảo Chu Ninh Hải đưa đồ tới cho ngươi, ngươi dưỡng cho tốt đi."
Nói xong, Niên Thế Lan lại liếc mắt nhìn An Lăng Dung, lúc này mới đi ra ngoài.
"Hoa phi nương nương." Vừa ra khỏi cửa cung, Thẩm Mi Trang đã gọi một tiếng.
"Thẩm muội muội muốn nói gì?" Niên Thế Lan mỉm cười, nhìn thoáng qua Thẩm Mi Trang.
Thẩm Mi Trang đi theo Niên Thế Lan đi về phía trước: "Thần thiếp thấy nương nương vừa rồi như có điều muốn nói?"
"Chỉ có ngươi là thông minh." Niên Thế Lan nhìn nàng một cái, cũng không giấu diếm: "Hoàn muội muội đang bị bệnh, không thường ra ngoài, có lẽ muội ấy không nhìn ra chuyện này, nhưng Thẩm muội muội, ngươi hiện giờ là người trong lòng Hoàng thượng, lại ở sâu trong nội cung, sao có thể không hiểu ý tứ của bản cung vừa rồi chứ."
"Nhưng Lăng Dung cùng chúng ta vào cung..."
"Nhưng nói cho cùng, nàng ta cũng chỉ là cùng các ngươi vào cung, không phải sao?" Ánh mắt Niên Thế Lan trong suốt nhưng lại kiên định, dường như biết được điều gì đó.
Thẩm Mi Trang nhìn Niên Thế Lan như vậy, nhất thời có chút do dự.
"Thôi, bản cung cũng không phải muốn nói gì. Trong hậu cung, cẩn thận một chút luôn không sai. Hơn nữa, hoàng hậu cũng không giống như vẻ ngoài."
Câu nói tiếp theo, Niên Thế Lan ghé sát tai Thẩm Mi Trang, nói nhỏ để không ai nghe thấy: "Lâu ngày mới thấy lòng người, Thẩm muội muội, bản cung mệt mỏi, về trước đây."
Nói xong, Niên Thế Lan liền lên kiệu.
Thẩm Mi Trang đứng tại chỗ hồi lâu, sau đó mới hồi cung.