Chương 70. Trăm ngàn lỗ hổng
Đêm khuya yên tĩnh, Lệ Tần bỗng nhiên hoảng loạn kêu lớn.
"Đêm khuya yên tĩnh, ngươi gọi loạn cái gì."
Niên Thế Lan không mặn không nhạt nói một câu.
"Có quỷ, có quỷ, thật sự có quỷ."
Lệ Tần vừa nghe Niên Thế Lan nói xong như nghĩ tới điều gì, vội vàng chạy đến dưới chân Niên Thế Lan, kéo quần Niên Thế Lan nói:
"Nương nương, người mau cứu thần thiếp. Thật sự không phải thần thiếp, thật sự không phải thần thiếp, thần thiếp không hại người."
Niên Thế Lan đỡ Lệ Tần dậy, kéo tay nàng ta an ủi: "Bản cung cũng nghe không hiểu ngươi đang nói cái gì, phải như thế nào mới có thể cứu ngươi đây. Nhưng ngươi nói ngươi không hại người, vậy tại sao "người đó
" chỉ tìm ngươi không tìm người khác?"
Cùng lúc ấy, An Lăng Dung vội vàng đi tới mở miệng:
"Lệ Tần nương nương nhìn thấy cái gì mà hồ ngôn loạn ngữ như vậy? Có phải bị dọa sợ rồi không?"
Niên Thế Lan không để ý tới An Lăng Dung:
"Ngươi nói với bản cung, bản cung làm chủ cho ngươi."
"Thuốc là thần thiếp làm, thuốc là thần thiếp làm, cái khác không phải thần thiếp."
Lệ Tần đã sợ đến mức không biết mình đang nói cái gì, chỉ là Niên Thế Lan hỏi cái gì thì nói cái đó.
Niên Thế Lan dỗ dành:
"Vậy còn có cái gì? Người khác là ai?"
Chân Hoàn và Thẩm Mi Trang không xen vào, nhưng không ngờ An Lăng Dung lại sốt ruột.
An Lăng Dung nhìn như sốt ruột, nhưng lời nói ra lại không thể không khiến người ta suy nghĩ nhiều:
"Lệ Tần nương nương, lúc này người đừng có mà vu oan người khác, nếu người muốn hại Hoàn tỷ tỷ, cần gì phải đẩy lên người kẻ khác chứ? Hoàng Hậu nương nương sắp đến rồi, có chuyện gì Hoàng Hậu nương nương sẽ làm chủ cho người."
Lúc này Chân Hoàn muốn lừa mình cũng không lừa nổi nữa, nàng một mặt đau lòng nhìn An Lăng Dung.
An Lăng Dung cũng biết Chân Hoàn và Thẩm Mi Trang đang nhìn mình, nhưng nàng ta không dám quay đầu. Nàng ta sợ vừa quay đầu liền nhìn thấy ánh mắt thất vọng của hai người, nhưng An Lăng Dung lại không thể không làm như vậy. Nàng ta biết nếu như không đợi được Hoàng Hậu đến, Lệ Tần đã giải thích mọi chuyện, đối với mình mà nói càng không có hi vọng.
Cũng may, lời An Lăng Dung nói khiến Lệ Tần tỉnh táo hơn một chút. Chỉ bất quá cũng chỉ là trong nháy mắt, bởi vì Lệ Tần lại thấy được đồ vật đang bay tới bay lui kia.
"A, ta sai rồi, đều là lỗi của ta, đều là lỗi của ta, ngươi đừng tới tìm ta, ngươi đi tìm Hoàng Hậu, ngươi đi tìm Hoàng Hậu."
Lệ Tần lập tức hất tay Hoa Phi ra, lại chạy sang một bên.
Mà An Lăng Dung nghe lời này lại không nghe được, trong lòng lo lắng nghĩ Hoàng Hậu tại sao còn chưa tới.
Có thể là Hoàng Hậu nghe được tiếng lòng của nàng ta, thời điểm Niên Thế Lan lần nữa đi đỡ Lệ Tần, thì thanh âm của Giang Phúc Hải từ xa xa đã truyền tới.
"Hoàng Hậu nương nương đến."
Hoàng Hậu đến, nhìn Lệ Tần đang được Niên Thế Lan đỡ trong tay, nhíu mày:
"Chuyện gì xảy ra vậy, cãi nhau ầm ĩ. Hoa Phi, muội bắt Lệ Tần làm gì?"
"Không làm gì cả, Lệ Tần có chút sợ hãi, bản cung đỡ nàng ta cùng đi mà thôi."
Đương nhiên Niên Thế Lan sẽ không ngốc đến mức nói Lệ Tần điên rồi.
Nhưng Niên Thế Lan không ngờ, nàng không nói không có nghĩa là người khác không nói.
"Hồi bẩm nương nương, Lệ Tần nương nương hồ ngôn loạn ngữ, còn dám vu oan nương nương, nghĩ đến chắc là bị điên
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền