ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Hầu Phủ Con Thứ Sinh Hoạt

Chương 160. Ngược lại là một người cha bình thường

Chương 160: Ngược lại là một người cha bình thường

“Chỉ mong là ta nghĩ nhiều rồi.”

Thực tế những năm này, Ngũ hoàng tử cũng không nắm chắc được thái độ của phụ hoàng đối với lão Lục. Bảo là sủng ái thì quả thật có mấy phần, nhưng ngoài ra cũng chẳng thấy đãi ngộ gì đặc biệt, nếu không thì ngoại gia của lão Lục sao đến tận bây giờ vẫn còn nhậm chức ở địa phương.

Lại nói Lục hoàng tử sau khi nhận lệnh, ngày kế tiếp liền mang theo mấy bộ da thú vào cung.

“Nhi thần tham kiến phụ hoàng.”

Nhìn thấy lão Lục, tâm tình trầm muộn của Cảnh Hòa Đế có phần khởi sắc hơn, người giơ tay nói: “Mau đứng lên đi! Không phải nói da thú đã sớm chuẩn bị xong để dâng cho trẫm sao? Thế nào, trẫm không thúc giục thì ngươi định đợi đến khi nào?”

Lục hoàng tử nở nụ cười, trong lời nói lại có mấy phần lém lỉnh: “Phụ hoàng, nhìn ngài nói kìa, chẳng phải vì chuyện thu liệp làm ngài không vui sao, nhi thần lo lắng sẽ chạm vào vận rủi của ngài, tự dưng lại chịu một trận mắng.”

Cảnh Hòa Đế nhướng mày: “Chẳng lẽ đây chính là nguyên nhân ngươi lén lút hướng Giang Vinh Hải hỏi thăm?”

“Giang tổng quản luôn luôn có chừng mực, chuyện gì có thể nói ông ấy mới nói. Nếu là chuyện không thể tiết lộ, miệng ông ấy so với ai khác đều nghiêm hơn, chỉ thu tiền trà nước chứ không làm việc.”

Nhân vô thập toàn, Giang Vinh Hải tự nhiên cũng không ngoại lệ. Người này có chút tham tài, nhưng lại vừa vặn nằm trong phạm vi dung thứ của Cảnh Hòa Đế. Lục hoàng tử chính là nắm bắt tốt cái chừng mực này nên mới nói như vậy.

Giang Vinh Hải đứng bên cạnh tự nhiên cũng hiểu ý, lúc này ông bày ra vẻ mặt lúng túng, thấp giọng nói: “Lão nô... lão nô tuổi tác đã cao, chỉ muốn tích lũy chút tiền phòng thân.”

Cảnh Hòa Đế chỉ tay về phía ông nói: “Chút tâm tư này của ngươi trẫm còn lạ gì? Đem số da thú lão Lục mang tới nhận lấy đi.”

Giang Vinh Hải nghe vậy lập tức cười đáp: “Tuân chỉ.” Sau đó ông tự mình bưng những tấm da thú kia rời đi, không để cho đồ đệ chạm tay vào.

Đợi khi người đi khuất, Cảnh Hòa Đế mới lên tiếng: “So với ba người bọn hắn, vẫn là ngươi hiểu chuyện nhất.”

Lục hoàng tử tự mình châm trà dâng đến trước mặt Cảnh Hòa Đế, nhân lúc người uống trà, y liền đứng bên cạnh bóp vai cho phụ hoàng, vừa làm vừa nói: “Ngài quá khen rồi, nhi thần là con của ngài, con cái hiếu thuận với phụ thân, nghe theo lời dạy bảo của phụ thân vốn là lẽ đương nhiên.”

Cảnh Hòa Đế nghe xong những lời này quả nhiên vô cùng hưởng thụ. Những đứa con khác của người, hoặc là e sợ người, hoặc là muốn mưu cầu thứ gì đó, hoặc là lục đục đấu đá không yên.

Giọng nói của người bỗng nhiên chuyển hướng, hỏi: “Trẫm thấy ngươi và Phong Nghiên Sơ rất thân thiết, cũng biết hắn có tập võ? Hiện tại xem ra, dường như ngay cả người nhà của hắn cũng không biết việc này.”

Lục hoàng tử không ngờ phụ hoàng đã sớm biết chuyện Phong Nghiên Sơ luyện võ. Động tác trên tay y không hề dừng lại, dường như không nhận ra ẩn ý sâu xa trong đó, ngược lại chỉ như đang tán gẫu: “Đúng vậy ạ, nhi thần từ nhỏ đã chơi với hắn mấy lần, cảm thấy khá hợp ý. Chỉ tiếc sau đó Vũ An lão Hầu gia qua đời, hắn lại bị Võ An Hầu giữ chặt trong nhà đọc sách, nên mới đứt đoạn qua lại.”

“Mấy năm trước, sau khi nhi thần ra ở riêng mới bắt đầu yêu thích săn

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip