ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Hầu Phủ Con Thứ Sinh Hoạt

Chương 192. text style opening greeting thought

Chương 185: Nếu hắn không nghe lời, ngươi cứ việc đánh

Trên bàn cơm, Phong Nghiên Sơ đối với chuyện xảy ra sáng nay dù có chút khinh thường, nhưng trong lòng vẫn đầy nghi hoặc:

"Phụ thân, Tín Quốc Công phạm phải trọng tội như vậy, hai đứa trẻ kia tuy tuổi nhỏ, theo lý không đến mức chịu cực hình, nhưng cũng không thể tùy tiện phóng thích như thế được."

Phong Giản Ninh nghe nhi tử hỏi vậy, thở dài nói:

"Lão hồ ly rốt cuộc vẫn là lão hồ ly. Tín Quốc Công đối ngoại chỉ thừa nhận việc tạo thuận lợi cho chuyện làm ăn của Từ gia ở Thanh Châu, nhưng đối với việc buôn lậu, bán tháo binh khí thì nhất quyết khẳng định không hề hay biết. Lão đổ hết cho Từ gia ở Thanh Châu âm thầm hành động, bản thân lão cùng lắm chỉ là người dẫn mối, hoàn toàn không biết nội tình, đem mọi tội trạng đẩy sạch cho phía Thanh Châu."

Phong Nghiên Sơ hít sâu một hơi, trầm mặc hồi lâu mới nói:

"Chẳng lẽ cứ vậy mà xử nhẹ sao?"

Phong Nghiên Khai siết chặt đôi đũa, nhìn chằm chằm vào bát cháo như thể đang đánh giá, thực chất tâm trí y cũng không hề bình tĩnh, giọng nói trầm thấp hơn hẳn thường ngày:

"Đoán chừng kết cục cuối cùng cũng chỉ là tước đoạt tước vị. Tín Quốc Công tội chết khó thoát, những người còn lại bị lưu đày, nhưng lão đã bảo toàn được tính mạng cho người nhà, nên hai đứa trẻ kia vì nhỏ tuổi mất chỗ dựa mới được phóng thích sớm."

Phong Giản Ninh đảo mắt nhìn mọi người, trầm giọng nói:

"Bệ hạ vốn định nhổ tận gốc tệ nạn bấy lâu, nhưng sứ đoàn Tây Nhung sắp vào kinh. Nếu lúc này làm lớn chuyện, e rằng triều đình bất ổn, đối với Đại Thịnh lợi bất cập hại, nên trước mắt chỉ thanh trừng những vị trí quan trọng, những kẻ còn lại đành tính sau vậy."

Phong Nghiên Sơ nghe xong liền im lặng, tốc độ nhai cũng chậm lại vài phần.

Trưởng tỷ Phong Nghiên Mẫn không nén được vẻ bực dọc, khóe miệng khẽ nhếch lên nụ cười giễu cợt:

"Về sau sao? Chỉ sợ những kẻ đó thoát được lần này thì sẽ chẳng còn 'về sau' nào nữa. Lần thanh trừng này rầm rộ là thế, cuối cùng lại thành ra đầu voi đuôi chuột."

Không khí bữa sáng vốn đã chẳng mấy vui vẻ nay càng thêm nặng nề, cho đến khi lão thái thái gõ nhẹ xuống mặt bàn:

"Được rồi, có để người ta ăn cơm hay không? Trên bàn ăn không được bàn luận triều chính!"

Lúc này, Phong Nghiên Sơ mới mỉm cười đáp:

"Đều là tôn nhi không tốt."

Lão thái thái liếc y một cái:

"Thôi, không thèm chấp nhặt với ngươi."

Sau bữa cơm, y không vội rời đi mà vào nội viện thăm hỏi di nương. Vừa vào cửa đã thấy di nương đang thở ngắn thở dài trò chuyện cùng Trương di nương.

"Chứ còn gì nữa, lão Tứ sao lại hồ đồ đến thế. Hôm trước ta đi thăm, mắt nàng ấy đã khóc sưng húp cả lên, trước đây nàng ấy vốn là người khoan dung biết bao."

Trương di nương vừa cắn hạt dưa vừa lắc đầu tiếc rẻ.

"Nghĩ đến việc có Nhị cô nương bên cạnh, chắc sẽ đỡ hơn nhiều."

Vương Cẩm Nương vốn là người mềm lòng, ngày thường gặp chuyện chưa gì mắt đã đẫm lệ, lần này lại hiếm khi nói ra được lời an ủi như vậy.

Phong Nghiên Sơ hành lễ:

"Di nương, Trương di nương."

Đến lúc này, Vương Cẩm Nương mới nhận ra nhi tử đã tới, vội đứng dậy đón, phủi đi những bông tuyết trên vai y:

"Bên ngoài tuyết vẫn đang rơi, sao con lại về rồi?"

"Có chút việc cần xử lý, nên nhân dịp ngày nghỉ con về một chuyến."

Phong Nghiên Sơ không muốn đem chuyện bên ngoài kể

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip