ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Hầu Phủ Con Thứ Sinh Hoạt

Chương 230. Ta chờ ở kinh thành cũng nhàm chán

Chương 230: Ta chờ ở kinh thành cũng nhàm chán

Túc Vương phủ.

Thế tử Thẩm Tại Vân đang ở ngay trong viện của mình phơi phóng dược liệu. Túc Vương phi vừa bước chân vào sân, nhìn thấy cảnh này thì đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại. Bà đưa khăn tay lên che mũi, giọng điệu lộ rõ vẻ không hài lòng: “Ngươi hiện tại là thế tử của Túc Vương phủ, những việc vặt vãnh này cứ giao cho hạ nhân làm là được rồi.”

Đối với việc mẫu thân đến thăm, Thẩm Tại Vân không lập tức tiến lên nghênh đón, chỉ đứng từ xa hành lễ.

Thần sắc hắn nhạt nhẽo, tay vẫn tiếp tục sắp xếp lại số dược liệu đang dang dở, giọng nói mang theo vài phần thanh lãnh: “Mẫu phi đến đây có chuyện gì?”

Túc Vương phi nhớ đến mục đích chính của chuyến đi này, lập tức đổi sang gương mặt tươi cười: “Nay thân thể ngươi đã khôi phục, cũng từ Dược Cốc trở về, coi như là học thành tài. Ta chỉ có một đứa con trai là ngươi, tự nhiên hy vọng ngươi mọi sự tốt đẹp. Cổ nhân có câu thành gia lập nghiệp, vẫn là nên lo chuyện cưới hỏi trước thì hơn.”

Nhìn thấy nhi tử không màng đến chuyện vào triều, chỉ suốt ngày quanh quẩn bên đống dược liệu, bà lại cảm thấy khí huyết không thông. Có điều nhiều năm qua Thẩm Tại Vân một mực ở lại Dược Cốc, tình cảm mẫu tử giữa hai người vốn không thân thiết như những nhà bình thường, thế nên bà chỉ có thể dùng lời lẽ nhẹ nhàng để khuyên nhủ.

Lần trước, bà định để nhi tử cưới cháu gái bên nhà ngoại làm vợ, ngay cả Vương gia cũng đã gật đầu đồng ý, không ngờ đến chỗ Thẩm Tại Vân lại bị chặn đứng. Khi ấy, hắn chỉ thản nhiên buông một câu: “Mẫu phi, nhi tử từ nhỏ ốm yếu, lớn lên ở Dược Cốc, cả ngày bầu bạn với dược liệu, cũng coi như có chút bản lĩnh. Việc khiến một người chết đi một cách không minh bạch, đối với ta mà nói vẫn là chuyện rất dễ dàng.”

Lúc đó nghe xong, bà đã giật mình kinh hãi, nào ngờ nhi tử còn bồi thêm một câu: “Mẫu phi yên tâm, ngự y chắc chắn sẽ không tra ra được.” Sau lời đe dọa ấy, bà lập tức từ bỏ ý định dùng biện pháp mạnh, chỉ có thể mềm mỏng tìm cách thuyết phục dần.

“Trong phủ nhiều việc như vậy, mẫu phi nhàn rỗi lắm sao?” Thẩm Tại Vân rốt cuộc cũng ngẩng đầu nhìn về phía Túc Vương phi.

Túc Vương phi gượng cười đầy lúng túng: “Ngươi là huynh trưởng mà không thành thân, các đệ đệ phía sau còn đang chờ đấy thôi? Ngươi cũng nên nghĩ cho người khác một chút.”

Thẩm Tại Vân không nhìn mẫu thân nữa, lại cúi đầu làm việc của mình: “Bọn hắn nếu muốn thành thân thì cứ việc tiến hành, ta có ngăn cản đâu. Người cũng đừng đem chuyện trưởng ấu có thứ tự ra nói, ta lớn lên ở Dược Cốc, tính tình tùy tiện đã quen, không thích bị những thứ quy tắc lộn xộn này trói buộc.”

Túc Vương phi tức đến đau cả ngực. Từ khi thân thể nhi tử bình phục, bà ngày đêm mong ngóng hắn về kinh. Ban đầu bà cứ ngỡ phải tốn nhiều công sức mới gọi được người về, chẳng ngờ chỉ một bức thư đã thấy hắn xuất hiện. Lúc đầu bà còn vui mừng khôn xiết, ai dè hắn về là để chọc tức bà. Thế nhưng bà cũng không dám nặng lời, sợ rằng hắn lại bỏ đi thì không biết làm sao.

“Vậy ngươi nói xem, rốt cuộc ngươi muốn làm gì? Thành thân không muốn, vào triều ngươi cũng không nguyện ý.”

Thẩm Tại Vân khẽ thở dài, đáp: “Ta đã từng đề cập qua, ta muốn mở một y quán, nhưng là do các

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip