Chương 238: Nghe nói vẫn là kẻ trộm
Sau bữa ăn, mọi người không vội vã rời đi mà tụ tập tại chỗ lão thái thái để trò chuyện.
Mãi đến khi lão thái thái mở miệng hỏi: “Hôm qua trong nhà có trộm lẻn vào? Nghe nói vẫn là kẻ trộm quen?” Gần như tất cả mọi người khi nghe tin này đều kinh ngạc nhìn về phía bà. Hôm qua trong phủ vậy mà có trộm sao?
“Có trộm? Là ai?” Nhị thúc Phong Giản Ngôn lên tiếng hỏi.
Động tác uống trà của Phong Giản Ninh khựng lại, y vô thức liếc nhìn thứ tử một cái rồi mới trả lời: “Mẫu thân không cần lo lắng, chưa hề mất mát đồ đạc gì, nhi tử về sau sẽ chú ý hơn.”
Lão thái thái nhấn mạnh động tác trên tay: “Từ xưa trộm nhà khó phòng, hắn còn đáng ghét hơn cả ngoại tặc! Đây đâu chỉ đơn giản là chuyện mất đồ?”
Phong Nghiên Sơ thấy thế liền nói: “Tổ mẫu chớ lo, tối hôm qua tôn nhi đã tra hỏi, đều là một chút chuyện nhỏ không đáng ngại.” Nói đến đây, biểu lộ của hắn thản nhiên, giọng nói lại thêm mấy phần thanh lãnh: “Tôn nhi đã xử trí kẻ đó rồi.”
Những người ngồi đó đều hiểu ẩn ý sau câu nói nhẹ nhàng này, có vài người còn không tự chủ được mà nuốt nước bọt.
Lão thái thái lúc này mới hài lòng: “Ân, vậy là tốt rồi. Còn về phần người nhà của hắn thì cho xuất phủ đi, hạng người như vậy không giữ lại được. Chỉ là phải nói rõ ràng trước mặt mọi người, tránh để kẻ khác tưởng rằng nhà ta không dung nạp được người.”
Đại nương tử nghe xong, vội vàng đáp: “Vâng, thưa mẫu thân.”
Lão thái thái lại nhìn về phía trưởng tử: “Một lát nữa, ngươi cùng Đại nương tử đi một chuyến, sẵn tiện răn đe bọn hạ nhân, tránh để sinh ra những kẻ ăn cây táo rào cây sung.”
“Nhi tử đã rõ.” Phong Giản Ninh vội vàng đặt chén trà xuống ứng lời.
“Hôm nay khó khăn lắm mới được ngày nghỉ mộc, các ngươi cũng đừng vây quanh lão thái thái này nữa, cứ đi lo liệu việc của mình đi!” Lão thái thái khôi phục lại dáng vẻ thường ngày. Ngay sau khi mọi người rời đi, Hạ Tân bước vào.
“Thế nào rồi?”
Ánh mắt Hạ Tân nặng nề, giọng nói trầm ổn: “Lão thái thái, đã rà soát kỹ lưỡng một lượt, chắc hẳn không còn nữa. Nếu vẫn còn, thì chỉ có thể là những kẻ nằm vùng từ thời xa xưa.”
Lão thái thái nghe vậy lập tức thở phào một hơi, chậm rãi lắc đầu: “Chuyện đó chắc sẽ không xảy ra.” Bà thở dài: “Bọn hắn dù sao vẫn còn trẻ, không lão luyện bằng ngươi. Bên cạnh Hầu gia cần ngươi để mắt nhiều hơn, cũng hãy dặn dò Phương Ân cho kỹ, không được để người lạ chạm vào thư phòng.”
Hạ Tân chắp tay: “Rõ, thưa lão thái thái.” Sau đó y lui xuống.
Lại nói Phong Nghiên Sơ vừa ra khỏi viện của lão thái thái đã thấy Đại lang, Tam lang cùng trưởng tỷ và Nhị muội đang đi theo sau lưng mình.
Đại lang hắng giọng một cái: “Nếu mọi người đều muốn biết, Nhị lang, vậy qua chỗ ta đi. Sẵn tiện cũng để mọi người tỉnh táo lại đôi chút.”
Phong Nghiên Sơ thấy cảnh này, dường như lại trở về thời thơ ấu, cười nói: “Được rồi, lòng hiếu kỳ của mọi người nặng như vậy, thế thì đi chỗ đại ca đi.” Đến viện của Đại lang, hắn đem những chuyện có thể tiết lộ nói ra hết.
Nhị muội kinh hô: “Trời ạ, huynh chỉ dựa vào thính lực mà có thể biết có người nghe lén sao?”
Tam lang lập tức hào hứng: “Đệ mà có năng lực này thì tốt biết mấy. Nhị ca, huynh thử nghe xem quanh đây có ai đang nghe
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền