Chương 48: Lỗ thủng sổ sách
Ngày đầu tiên Tần Tam lang không hỏi xin được tiền, lại thêm phần tức giận với Tôn Nhiễm, đêm đó hắn liền ở lại phòng di nương. Hắn vốn nghĩ làm vậy có thể cảnh cáo nàng, nào ngờ Tôn Nhiễm chẳng hề bận tâm, bởi từ khi gả vào đây, nàng đã sớm chuẩn bị tâm lý.
Ngày kế tiếp, khi hắn đầy tự tin tìm tới phòng Tôn Nhiễm, lại nhận được tin nàng đã ra ngoài.
Lão thái thái dùng xong điểm tâm, đang ở trong sân thưởng hoa thì người ở nhị môn vào bẩm báo, nói có biểu cô nương Tôn gia tới cửa.
“Nhiễm nhi mới thành hôn chưa được mấy ngày, sao lúc này lại tới?” Lão thái thái dừng bước, lòng đầy nghi hoặc.
Thanh Mai đứng bên hầu hạ suy đoán: “Liệu có phải ở An Viễn Hầu phủ không được thoải mái, hay chịu uất ức gì chăng?”
Lão thái thái cũng cảm thấy hẳn là vì nguyên nhân này: “Phải rồi, hôn sự này là do mẫu thân nó chủ trương, bà ta sao thấu được nỗi khổ của con gái mình, mau cho con bé vào đi.” Dứt lời, bà được Thanh Mai dìu vào trong phòng.
Chẳng mấy chốc, Tôn Nhiễm đã dẫn theo nha hoàn Kim Quế đi vào, trên tay còn ôm một chiếc hộp gỗ.
Nàng hành lễ nói: “Nhiễm nhi thỉnh an ngoại tổ mẫu.”
Lão thái thái thấy thần sắc nàng vẫn bình thường, dù trong lòng thầm đoán già đoán non nhưng ngoài miệng vẫn ôn tồn: “Hảo hài tử, mau bình thân!”
“Tạ ơn ngoại tổ mẫu.”
“Con mới thành hôn mấy ngày, sao lúc này lại tới đây? Có phải bị phu quân bắt nạt không, nếu thật sự như vậy, nhất định phải nói cho ngoại tổ mẫu biết.”
Tôn Nhiễm không vội lên tiếng tố khổ, nàng đón lấy chiếc hộp từ tay Kim Quế, ánh mắt nhìn lão thái thái mười phần kiên định, lời nói đầy vẻ khẩn thiết: “Số tiền này thực sự không còn nơi nào để gửi gắm, mong ngoại tổ mẫu giúp nhi nữ trông giữ.”
“Con làm gì vậy?” Lão thái thái cứ ngỡ Kim Quế cầm hộp quà biếu, không ngờ bên trong lại là tiền.
Thấy lão thái thái hỏi vậy, Kim Quế cũng không nhịn được nữa, liền đem toàn bộ chuyện xảy ra ngày hôm qua kể lại ngọn ngành.
“Cái gì? Sao lại có hạng người không biết xấu hổ như thế! Uổng cho hắn là Lang quân của An Viễn Hầu phủ!” Lão thái thái không ngờ ngoại tôn nữ vào cửa mới sáu bảy ngày, không chỉ phải xử lý loại chuyện dơ bẩn đó, mà đối phương còn dám nhòm ngó đến cả của hồi môn.
Tôn Nhiễm vốn cảm thấy có thể nhẫn nhịn, nhưng khi nghe Kim Quế kể lại, nàng chỉ thấy số phận mình quá đỗi đắng cay. Nước mắt nàng như chuỗi hạt đứt dây mà rơi xuống: “Ngoại tổ mẫu, người cũng biết đó, trong lòng mẫu thân chỉ có ca ca. Nếu nhi nữ nhờ mẫu thân giữ hộ, ca ca nhất định sẽ dòm ngó. Nhưng ở trong phủ lại không giấu được, nhi nữ vào cửa mới vài ngày mà hắn đã như vậy, sau này e là càng quá quắt hơn, cho nên người có thể giúp nhi nữ lúc này chỉ có người thôi.”
Lão thái thái đau lòng kéo nàng vào lòng, vỗ về tấm lưng gầy, cam đoan: “Con yên tâm, tiền này ngoại tổ mẫu sẽ giữ giúp con, khi nào cần dùng cứ phái người tới lấy.”
“Đa tạ ngoại tổ mẫu. Đời này của nhi nữ coi như xong rồi, chút tiền phòng thân này vạn lần không thể để người ta vơ vét mất.” Tôn Nhiễm dùng khăn lau nước mắt, gương mặt cuối cùng cũng hiện lên chút nhẹ nhõm.
“Người ngoài giúp con cũng chỉ có hạn, sau này người sống cùng Tần Tam lang vẫn là con. Con cần phải tự mình mạnh mẽ lên, đừng mãi nhẫn nhục chịu đựng.” Lão thái thái dặn dò thêm một hồi, đây đều là những điều mà mẫu thân nàng – Phong Giản Nghi chưa từng nói với con gái.
“Mẫu thân con trong mắt chỉ thấy vinh hoa phú quý. Phụ thân con thì nhậm chức ở xa, Tôn Nghiêu lại là hạng người như vậy, tương lai hắn không gây chuyện cho con đã là tốt lắm rồi. Cho nên con phải nhớ kỹ, tự mình sống tốt mới là quan trọng nhất!”
Tôn Nhiễm cảm động khôn xiết. Mẫu thân nàng chỉ dặn vào phủ rồi phải mau chóng sinh con để đứng vững gót chân, phải nghĩ cho huynh trưởng và phụ thân, tương lai chỉ có thể dựa vào nhà ngoại. Giờ nghe những lời này, nàng trịnh trọng gật đầu: “Nhi nữ ghi nhớ lời người.”
“Đừng bận tâm lời mẫu thân con nói. Con gả vào An Viễn Hầu phủ đã là chuyện đã rồi, không thể thay đổi, sau này chăm sóc tốt cho bản thân mới là yếu tử.”
Hai người trò chuyện thêm một lát, Tôn Nhiễm dùng cơm cùng lão thái thái rồi mới trở về.
Vừa về đến nơi, nàng lại đụng mặt Tần Tam lang. Đối phương nhìn thấy nàng chẳng hề có lấy một câu dịu dàng, mà lời lẽ lại đầy mỉa mai, âm dương quái khí: “Phu nhân đi đâu vậy? Chẳng thèm báo với ta một tiếng để ta đưa đi. Khi nãy ta tìm nàng mà không thấy, để ta phải vồ hụt. Mấy thói quen không tốt khi còn ở nhà ngoại, nàng nên sửa đổi thì hơn.”
Kim Quế lòng đầy tức giận, định tiến lên cự cãi vài câu, không ngờ Tôn Nhiễm đã mở lời trước: “Phu quân đừng hiểu lầm, ta đi thăm ngoại tổ mẫu.”
Tần Tam lang nghe nói nàng đi Võ An Hầu phủ, thái độ lập tức xoay chuyển một trăm tám mươi độ, giọng điệu cũng mềm mỏng hẳn: “Đã là đi Võ An Hầu phủ thì càng nên để ta đưa đi mới phải. Có phải lão thái thái không khỏe không?”
Tôn Nhiễm tính tình vốn nhu hòa, nhưng nay tận mắt thấy phu quân thay đổi sắc mặt nhanh như trở bàn tay, nàng chỉ thấy buồn nôn. Tuy vậy, nàng cũng không nói lời gay gắt, chỉ thản nhiên đáp, giọng điệu không chút gợn sóng: “Ngày thành hôn, ngoại tổ mẫu có chút không nỡ rời xa ta, nên hôm nay ta cố ý đi thăm hỏi người.”
Tần Tam lang liên tục gật đầu, sau đó lại nhắc đến chuyện tiền bạc: “À, vậy sao? Đúng rồi, hôm qua ta có bảo hôm nay phải đi đãi tiệc hảo hữu, nàng đưa cho ta ba mươi lượng bạc.”
“Ta nhớ ở Húc Hòa lâu, một bàn tiệc thịnh soạn nhất cũng chỉ bảy tám lượng. Chẳng hay phu quân mời khách phương nào mà cần tới tận ba mươi lượng?” Tôn Nhiễm thừa biết đối phương muốn lấy tiền để lui tới những nơi lầu xanh, tửu điếm kia.
Tần Tam lang cảm thấy uy nghiêm nam tử của mình bị thách thức, lập tức sầm mặt: “Chuyện của đàn ông, hạng đàn bà con gái như nàng thì biết cái gì? Còn không mau lấy tiền cho ta!”
Đừng nói là Tôn Nhiễm đã gửi tiền ở chỗ lão thái thái, ngay cả khi còn giữ, nàng cũng không muốn đưa cho hắn một xu: “Tối qua ta đã xem qua sổ sách của tam phòng, trên đó không những không còn tiền mà còn đang nợ ngoài hơn một trăm lượng. Hiện tại ta cũng không có tiền, hay là phu quân nghĩ cách khác xem? Hoặc là xem sổ sách của Hầu phủ có thể chi ra chút tiền bạc để ta bù vào lỗ thủng này không?”
Lời này vừa thốt ra, Tần Tam lang lập tức sượng sùng. Hắn không hề thấy việc đòi tiền là sai, chỉ cảm thấy bị vạch trần như vậy thì quá mất mặt. Hắn thẹn quá hóa giận: “Chớ có nói bậy, làm gì mà thiếu nhiều như thế!”
Nói xong, hắn cũng không còn mặt mũi nào ở lại, phất tay áo bỏ đi. Dù sao cửa phòng cũng đang mở rộng, nha hoàn đứng đầy trong ngoài, ai nấy đều đã nghe thấy những lời vô liêm sỉ của hắn.
Chuyện này không lọt được qua mắt ai, An Viễn Hầu phu nhân tự nhiên cũng hay biết. Bà nghi hoặc hỏi: “Ngươi nói tức phụ lão tam không đưa tiền?”
Nha hoàn bên cạnh tiếp lời: “Xác thực là vậy. Tam lang quân lúc đó mặt đỏ bừng vì xấu hổ, bao nhiêu người đều nghe thấy cả. Hơn nữa, sau khi dùng xong điểm tâm, Tam thiếu phu nhân đã ôm hộp tiền ra khỏi phủ, nghe người đánh xe nói là đi Võ An Hầu phủ.”
“Khó trách. Tam lang là hạng người thế nào, Phong Đại nương tử kia rõ như lòng bàn tay, vậy mà vẫn gả con gái vào đây. Tức phụ lão tam tự nhiên hiểu rõ nhà ngoại chẳng cậy trông gì được. Nàng ta tuy tính tình yếu đuối nhưng không ngốc, tất nhiên phải tìm ngoại viện. Đem tiền nhờ An lão phu nhân giữ hộ, dù sao cũng hơn là bị Tam lang vơ vét sạch.” An Viễn Hầu phu nhân vừa dùng vòng ngọc xoa mặt, vừa cùng nha hoàn thân cận bàn tán, phân tích.