ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Hầu Phủ Con Thứ Sinh Hoạt

Chương 69. Hắn vốn chẳng phải thiên tài, sao bì được với người

Chương 69: Hắn vốn chẳng phải thiên tài, sao bì được với người

Tiến vào trường thi, hai người chỉ thấy bên trong thủ vệ nghiêm ngặt. Phong Nghiên Khai đang định dặn dò vài câu thì đã nghe thấy quân lính bên cạnh quát lớn: “Không được phép thì thầm với nhau!”

Phong Nghiên Sơ cầm thẻ dự thi tìm tới vị trí của mình. Gian phòng thi chưa đầy hai mét vuông, vô cùng chật chội và bí bách. Hắn cẩn thận kiểm tra một lượt, không thấy chỗ nào dột nát, gõ lên mặt bàn thấy vẫn còn chắc chắn mới yên tâm.

Dọn dẹp lều thi xong, hắn vừa ngồi xuống chưa lâu đã nghe thấy một hồi tiếng chiêng vang lên. Cửa trường thi đóng lại, kỳ thi chính thức bắt đầu. Tại kỳ huyện thi của Đại Thịnh, thí sinh không thi thi phú mà thi kinh nghĩa, luật pháp và sách luận.

Trận đầu tiên là kinh nghĩa, chủ yếu là giải đáp các điển tích trong Nho gia như Luận Ngữ, Mạnh Tử, Lễ Ký cùng phần chú giải đi kèm. Trận thứ hai thi về luật lệ Đại Thịnh, về cơ bản đều là những nội dung cần phải học thuộc lòng. Trận thứ ba mới là sách luận.

Phong Nghiên Sơ cảm thấy phần kinh nghĩa và luật pháp mình làm rất tốt, sách luận cũng tạm ổn, cơ bản đã phát huy đúng trình độ thường ngày. Nếu thật sự không đỗ thì cũng là do mệnh, bởi lúc mới vào hắn đã thấy không ít người tuổi tác không hề nhỏ. Theo quy định của Thái Tông Hoàng đế, những ai quá bốn mươi lăm tuổi mà vẫn chưa đỗ kỳ thi đồng sinh thì sẽ không được phép dự thi nữa.

Ba ngày thi trôi qua trong chớp mắt.

Phong Nghiên Sơ xách giỏ đi theo dòng người ra ngoài. Khu vực cổng trường thi lúc này hỗn loạn không chịu nổi, đừng nói là dừng xe ngựa, ngay cả dắt ngựa đi qua cũng khó khăn. Hắn phải đi bộ hơn nửa dặm mới nhìn thấy xe ngựa của Hầu phủ. Hắn trực tiếp lên xe, đợi một hồi lâu sau mới thấy Phong Nghiên Khai tới.

Phong Nghiên Khai vén rèm ngồi xuống, y phục nhăn nhúm, tóc tai có chút rối loạn, trên giày không biết bị ai giẫm phải mấy dấu chân. Y không còn vẻ ổn trọng như ngày thường mà trông có phần chật vật.

“Nhị lang, ta còn đang ở cổng tìm đệ, không ngờ đệ đã về đây trước rồi.” Y định hỏi thăm tình hình làm bài, nhưng thấy nhị đệ có vẻ không muốn nhắc tới, nghĩ rằng hắn làm bài sơ suất nên liền chủ động đổi đề tài.

Về tới Hầu phủ, Phong Nghiên Sơ lập tức đi tắm rửa sạch sẽ từ đầu đến chân, dùng cơm xong liền để nha hoàn lau khô tóc cho mình. Mấy ngày nay phải nằm trên tấm gỗ cứng trong trường thi khiến hắn toàn thân đau nhức, đêm nào cũng tỉnh giấc mấy lần. Có lẽ vì được xoa bóp đầu quá thoải mái, hắn cứ thế nằm trên ghế dài mà thiếp đi lúc nào không hay.

Mãi đến khi Lý ma ma nhẹ nhàng lay gọi: “Nhị lang, Nhị lang, mau tỉnh lại đi. Giường đã trải sẵn rồi, người mau vào giường mà ngủ.”

Khoảng ba bốn ngày sau, bảng vàng huyện thi được công bố.

Tuy chỉ là kỳ thi đồng sinh nhưng cả nhà đều vô cùng lo lắng. Phong Giản Ninh cùng Đại nương tử và mọi người đều túc trực tại chỗ của lão thái thái để chờ tin.

Trong lòng Phong Nghiên Sơ cũng có chút mong đợi, nhưng hắn biết sốt ruột cũng chẳng giải quyết được gì, nên vừa kiên nhẫn chờ đợi vừa cúi đầu gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn. Đại lang Phong Nghiên Khai tuy vẫn giữ vẻ điềm tĩnh nhưng thỉnh thoảng lại ngó đầu nhìn ra ngoài cửa.

Cảnh tượng này rơi vào mắt Phong Giản Ninh. Ông vốn đang

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip