Chương 1240 : Họ đều chết hết...
La Hồng loáng thoáng cảm thấy mình hình như lại mộng du.
Lần này, hắn lại du đãng tới một mảnh tỉnh không.
Một cơn gió thổi qua, lay động những tỉnh không trên đại lộ giống như hóa thành tinh thần toái thạch.
Đó là một đại lộ được lát hoàn toàn bởi những ngôi sao và sồi, vỡ vụn, thậm chí trên sồi còn nhuộm màu máu khó phai.
Đây là một con đường đẫm máu.
Một bóng người bê bết máu đang ngồi xếp bằng trên đại lộ này.
Ổ bên cạnh hình bóng này, sau khi Khổng Hư - vị Phu tử đời đầu nghe thấy, đã mở ra cửa sau của tinh không, sức mạnh ý chí còn lại, giống như một cơn bão ý chí, đụng vào bầu trời đầy sao rộng lớn này.
Bóng người ấy ngôi đối diện với ý chí của Khổng Hư.
Hai người nhìn nhau không nói nên lời, chỉ còn lại sự im lặng chết chóc, trên bầu trời đầy sao rộng lớn này, mọi thứ đều vô cùng yên tĩnh, không một tiếng động.
"Nhân Hoàng đời này... Là tên tiểu tử gọi là La Hồng kia sao?"
Bóng dáng nhuốm máu cười nói.
La Hồng bối rối theo dõi và lắng nghe cuộc đối thoại giữa hai người.
Ố phía đối diện của thân hình nhuốm máu, vị Phu tử đời đầu Khổng Hư được bao phủ bởi kim quang, cũng nhìn người đó một cách phức tạp.
Nhân Hoàng!
Vị Nhân Hoàng thượng cổ đã thực sự nhìn thấy ông khi ông quyết định lao ra khỏi cánh cửa của tỉnh không như những con thiêu thân lao vào ngọn lửa.
Người này đã bị mắc kẹt trên con đường tới tinh không suốt trăm ngàn năm qua.
Khi nhìn thấy cơ thể Nhân Hoàng nhuốm đầy máu và hơi thở suy yếu đến cực điểm, Phu tử đời đầu không khỏi xúc động.
Núi cùng nước tận ngờ hết lối, bóng liễu hoa tươi lại một làng, chính là nói ngài.
Ở nhân gian, ông không thấy bất kỳ người quen nào.
Mọi thứ đều hóa bãi bể nương dâu, hết thảy đều khắc lên dấu vết của năm tháng.
Nhưng khi ông chọn cái chết và can đảm bước vào tỉnh không này, ông phát hiện ra một người quen đang ngồi một mình trên đường lên tỉnh không, nhuốm đầy máu, chiến đấu điên cuồng, bảo vệ sự bình yên của Tam giới.
Phu tử đời đầu lắng nghe Nhân Hoàng kể lể, nghe rất nhiều.
Đa số thời gian đều là Nhân Hoàng nói, Phu tử đời đầu chỉ nghe, ngồi trên tỉnh không đã trăm ngàn năm, nhưng ngài và Phu tử đời đầu cũng không say ngủ trăm ngàn năm, có lần tỉnh lại, nhìn chung quanh, tất cả đều mờ mịt.
Ngài thực sự cô đơn suốt trăm nghìn năm.
Không có người nói chuyện, không ai trò chuyện cùng, chỉ có bóng tối và sự tĩnh mịch bầu bạn với ngài.
"Vì thế nên bệ hạ ngây người ở đây suốt trắm ngàn năm qua ư?"
"Người chiến đấu với ai?"
Ý chí của Phu tử đời đầu dao động kịch liệt, hỏi.
Nhân Hoàng mỉm cười, giương đôi mắt mệt mỏi nhìn bóng tối và vùng hư vô phía xa xa.
"Đánh nhau với ai ư?"
"Coi như là... với trời đi."
Nhân Hoàng cười nói.
"Vì sao năm đó bệ hạ lại rời khỏi Tam giới?"
Phu tử đời đầu cau mày hồi.
"Tại sao? Lúc đó, thực lực ngươi yếu... Nhưng sau này, khi phải khai mở tỉnh không, ngươi thực sự không biết gì sao?"
Nhân Hoàng nói.
"Chẳng lẽ ngươi không cảm nhận được lực áp chế khi căn cơ tu luyện của ngươi đã khôi phục đến đỉnh phong, thậm chí lên tầng thứ cao hơn sao?"
"Cảm giác có thứ gì đó muốn áp chế ngươi."
Phu tử đời đầu liếc mắt một cái, ông gật đầu, quả thực có loại cảm giác bị áp chế.
Trên thực tế, ông vẫn muốn ở
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền