ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Hệ Thống Kẻ Phản Diện

Chương 1241. Lão tổ! Cứu ta!

Chương 1241 : Ta chiến đấu suốt một trăm ngàn năm

Bùm!!!!

Một cơn sóng thủy triều quét qua.

Năm luồng khí tức kinh khủng khiến các vì sao trở nên hỗn loạn, vô số sồi đá cuồn cuộn, dường như bị chôn vùi trong cát bụi!

Nhân Hoàng đứng lên, ý chí của Phu tử đời đầu cũng trôi lơ lửng theo.

Nhân Hoàng nở nụ cười rực rỡ nói:

"Một trăm ngàn năm qua đi, sức mạnh của ta cũng sắp cạn kiệt rồi, Khổng Hư, lão già ngươi tới thật đúng lúc..."

"Đúng lúc... chúng ta có thể chiến một trận cuối oanh oanh liệt liệt"

Nhân Hoàng nói.

"Ta cố ý mượn tay tiểu tử La Hồng để đi một chuyến tới Vùng Cấm Bóng Tối, nhưng đáng tiếc... Ta giải trừ phong ấn thất bại:

"

Nhưng mà ngươi tới cũng đúng lúc lắm.

"

Phu tử đời đầu nheo mắt nhìn năm bóng người ở đằng xa.

Ông thấy rõ, nhưng điều làm cho ông bất ngờ là năm vị cường giả kia rốt cuộc lại là tồn tại quen thuộc.

Thần quang đây trời, tiên khí lượn lờ, phật tính soi rọi, yêu khí ngất trời, long ngâm như sấm!

Thần, Tiên, Yêu, Phật, Long!

"

Đây là... Chân Hoàng của năm tộc?"

"Chân Hoàng của năm tộc... không phải là đã ngã xuống rồi sao?!

"

Ý chí của Phu tử đời đầu vô cùng kinh hãi, mở miệng hỏi.

"

Không... Bọn họ không phải là Chân Hoàng của năm tộc! Mà là con rối của Thiên Đạo.

"

Nhân Hoàng chậm rãi nói.

"

Thiên Đạo muốn biến ta thành một con rối... Ta không muốn điều đó. Thiên Đạo muốn con rối của mình bước vào Tam giới, loại trừ tất cả sinh linh trong Tam giới, để có thêm sức mạnh cường đại hơn nhằm tiêu diệt những kẻ cường hãn nhất tới từ mảnh tỉnh không khác, nhưng ta không đồng ý. "

"Dù sao, ta vẫn là Nhân Hoàng. Thiên Đạo muốn thanh tẩy Tam giới, tức là phải diệt trừ hết cả Nhân tộc, ta không muốn điều đó xảy ra."

"Ta có ba tâm nguyện chưa hoàn thành, đây chính là lý do tại sao ta lại canh giữ ở đây suốt trăm ngàn năm qua."

"Hôm nay, sinh mệnh ta sắp tới hồi kết, không ngăn được nữa, đúng lúc ngươi tới đây, chúng ta có thể đấu một trận oanh liệt rồi!"

"Chỉ đáng tiếc, ngươi và ta sẽ ngã xuống ở tỉnh không vô danh này, không ai có thể làm chứng cho cuộc chiến nơi đây."

"Được, ta đã chiến đấu một trăm ngàn năm, cuối cùng cũng có một trận chung kết!"

Nhân Hoàng cười lớn, áo bào nhuốm máu tung bay, trong mắt hiện lên chiến ý sôi sục và rực rỡ, hung hãn nhìn về phương xa.

Mặc dù nhân gian đã bị ngài giam lỏng một trăm ngàn năm, cũng khiến cho nhân gian bỏ lỡ thời gian một trăm ngàn năm phát triển, nhưng đồng thời cũng là cơ hội cho vô số người phàm sinh sôi nảy nở, không có tộc nào bị tuyệt chủng, phát triển rực rỡ suốt trăm ngàn năm.

Mặc dù, Vương triều đã thay đổi, nhưng Nhân tộc vẫn luôn sinh sôi, nảy nở và biến hóa không ngừng trong suốt tiến trình lịch sử.

Về tổng thể, nhân gian luôn thái bình thịnh thế.

Đằng sau sự bình yên luôn cần một ai đó âm thầm tiến về phía trước.

Cho nên, Nhân Hoàng không hối hận.

La Hồng hơi bối rối và có chút kinh ngạc.

Hắn ngơ ngác nhìn về phía Nhân Hoàng có mấy phần trung nhị này, khóe miệng không khỏi co giật.

Không có ai chứng kiến trận quyết chiến cuối cùng của các ngươi sao?

Dường như bọn họ không nhìn thấy sự hiện diện của La Hồng.

Bây giờ, La Hồng không rõ mình đang ở trạng thái nào... Là chết hay là một hồi mộng du đây?

Là ý thức trôi dạt, cho nên hắn có thể cảm nhận được ý chí của Nhân Hoàng và Phu

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip