Chương 103: Chỉ có một người sống (3)
Đội trưởng Lý hạ giọng, lại trở nên căng thẳng: “Cậu nói rõ ràng ra xem nào, đến cùng chuyện gì xảy ra vậy?”
“Lần này chắc chắn không phải mưu sát, cháu chỉ muốn xem một chút tư liệu về cô ấy thôi.”
“Làm càn, người ngoài có thể tùy tiện xem tư liệu của chúng tôi sao? Nếu không có chuyện gì nữa, tôi cúp máy trước đây.”
Đội trưởng Lý nói xong thì cúp điện thoại luôn, điều này làm cho Trần Ca không biết phải làm sao. Lúc anh đang suy tư phải làm gì bây giờ thì điện thoại di động rung lên, bỗng nhiên anh lại nhận được tin nhắn của đội trưởng Lý.
[Hồ sơ không công khai với bên ngoài, cậu muốn biết cái gì thì 7 đến 8 giờ tối nay đến đây. Nếu chuyện của cậu gấp, tôi có thể hỏi thăm giúp cậu.]
Đọc tin nhắn này, Trần Ca lập tức hiểu ra, trong phòng làm việc của đội trưởng Lý lắm người nhiều mắt, ông không tiện đồng ý.
[Chú Lý, các chú có tài liệu ghi lại chuyện về Trường Trung học Mộ Dương không? Trước khi trường này đóng cửa đã xảy ra chuyện gì vậy? Vì sao khắp nơi đều lưu truyền những chuyện kỳ bí về nó?]
Đợi một lúc sau, đội trưởng Lý mới bắt đầu hồi âm đứt quãng.
[Trường này được xây trên nhà hỏa táng, mảnh đất đó rất rẻ, nhưng bởi vì điềm xấu nên không ai mua.]
[Sau này được một ông lão họ Trần mập lùn mua lại, xây dựng một cô nhi viện tư nhân.]
[Qua vài năm, Cửu Giang thiết lập Trạm Cứu Trợ Ái Tâm và tổ chức phúc lợi liên quan, ông ấy liền đưa những đứa trẻ có tuổi phù hợp đến các cô nhi viện chính quy.]
[Trong cô nhi viện chỉ còn lại một số đứa trẻ ở độ tuổi khá lớn. Để giải quyết vấn đề đi học cho những đứa trẻ này, ông viện trưởng đã chạy rất nhiều nơi nhưng không có trường học nào đồng ý nhận bọn chúng.]
[Ông cụ không còn cách nào khác đành tự mua sách giáo khoa về, tự mình dạy bọn nhỏ. Hình như sau đó chuyện này được truyền thông đăng tin, phía trên trưng cầu ý kiến của nhiều bên, khởi công xây dựng Trường Trung học Mộ Dương ở vùng ngoại ô.]
[Đất xây trường học chính là cô nhi viện của ông cụ, nhóm trẻ mồ côi mà ông cụ nhận nuôi chính là nhóm học sinh đầu tiên của trường đó.]
Trần Ca lướt xem tin nhắn, anh không nghĩ tới Trường Trung học Mộ Dương lại có lịch sử như vậy: [Đội trưởng Lý, lúc mới xây trường học của ông viện trưởng có bao nhiêu học sinh? Các chú có tài liệu về chuyện này không?]
20 phút sau, đội trưởng Lý gọi điện thoại cho anh: “Tiểu Trần, bây giờ tôi đang trong phòng hồ sơ, vì vụ án thi thể giấu trong giếng nên Trường Trung học Mộ Dương bị phong tỏa, phần lớn hồ sơ đã bị Chi Cục thành phố lấy đi rồi.”
“Chú Lý, cháu chỉ muốn xác định một chuyện, trong đám học sinh ban đầu của Trường Trung học Mộ Dương có hai cô bé tên Trần Nhã Lâm và Vương Hân không?”
“Cậu đợi tôi xem đã.” Đội trưởng Lý tìm một lúc lâu, lên tiếng nói: “Thời điểm Trường Trung học Mộ Dương xây dựng, tổng cộng chỉ có hai mươi lăm học sinh, họ đều là cô nhi mà ông cụ thu nuôi.”
“Hai mươi lăm người?” Con số này gần đúng với hai mươi tư bộ đồng phục học sinh trong phòng học của Trần Ca.
“Đúng vậy, nhưng mà...” Đội trưởng Lý muốn nói lại thôi: “Hiện tại chỉ có một người còn sống, chính là người tên Vương Hân kia.”
“Những người khác xảy ra chuyện không may sao?”
“Đúng vậy, ban đầu không biết nguyên nhân gì mà Trần Nhã Lâm
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền