Chương 104: Cho cháu 1 phút (4)
Trong phòng rất sạch sẽ, trên nền nhà trải thảm rất dày, cạnh bàn và tủ đều được bọc vải dày. Trên bàn có một đĩa trái cây nhưng không có bất luận dụng cụ cắt gọt hay vật nhọn nào.
“Bác sĩ Cao, mau vào đi.” Một người phụ nữ mặc sơ mi trắng mời bác sĩ Cao và Trần Ca vào phòng, trông bà khoảng bốn mươi tuổi.
“Bệnh của Vương Hân đã khá hơn chút nào chưa?”
“Thuốc an thần và hai loại chống trầm cảm mà ông kê đều dùng rồi, nhưng hiệu quả không rõ rệt lắm.” Người phụ nữ cười khổ: “Bệnh tình không có chuyển biến tốt, ngược lại tác dụng phụ lại rất rõ ràng: nôn khan, run tay, rùng mình. Lúc ăn cơm trưa nay, đũa nó cũng không cầm chắc được, đồ ăn vương vãi đầy đất. Bác sĩ Cao, ông nói xem, Vương Hân còn có thể khỏi không?”
“Tin tôi đi, cô bé nhất định sẽ khỏi bệnh.”
“Ừm.” Lúc này người phụ nữ mới để ý đến Trần Ca ở phía sau: “Vị này là...”
“Cháu là Trần Ca.” Trần Ca không muốn ở ngoài cửa làm lỡ thời gian: “Có thể cho cháu gặp con gái cô một chút không?”
“Chuyện này...” Người phụ nữ quay đầu, nhìn thoáng qua bác sĩ Cao, dường như đang trưng cầu ý kiến của đối phương.
“Tôi sẽ đi vào cùng cậu ấy.”
Sau khi bác sĩ Cao gật đầu, người phụ nữ mới cho Trần Ca tiến vào dù vẫn hơi không bằng lòng: “Đứa nhỏ kia trong phòng ngủ, trưa nay mới ăn một miếng là lại khóc rống lên.”
Người phụ nữ đi tới một cửa phòng trước mặt, gõ cửa nhẹ nhàng, hồi lâu vẫn không thấy có tiếng trả lời, bà vặn tay nắm cửa, hé cửa ra.
Người phụ nữ thở dài, không nói gì, lui sang bên cạnh.
“Chúng ta vào thôi.” Bác sĩ Cao nhìn Trần Ca chằm chằm: “Nhất định không được kích thích bệnh nhân, cậu chuẩn bị làm gì cũng phải thương lượng trước với tôi một tiếng.”
“Được.” Trần Ca cam đoan nhiều lần, lúc này mới tiến vào phòng của Vương Hân cùng với bác sĩ Cao.
Thảm trải sàn ở đây còn dày hơn, cạnh tủ quần áo và góc bàn đều được mài nhẵn. Trong phòng không thấy bất cứ vật nhọn nào, trên cửa sổ cũng lắp lưới bảo vệ.
Trong phòng không có giường, chỉ có hai cái nệm dày chồng lên nhau, tất cả đồ trang trí đều là màu trơn, không có quá nhiều hoa văn.
Bác sĩ Cao di chuyển sang bên cạnh, lúc này Trần Ca mới thấy mục tiêu mình cần tìm.
Trên nệm có một cô gái vóc người mảnh khảnh đang nằm, cô mặc một chiếc áo cổ tròn màu trắng rộng thùng thình, bên dưới mặc một chiếc quần soóc màu lam nhạt.
Da cô rất trắng, tứ chi mở ra vô lực, khiến người ta cảm thấy không cẩn thận sẽ bị gãy.
Phát hiện có người đi vào, cô gái từ từ ngồi dậy, khác hoàn toàn với tưởng tượng của Trần Ca, nhìn cô rất bình thường, chỉ là không thích nói chuyện thôi.
“Vương Hân, đầu còn đau không?” Bác sĩ Cao có dáng người rắn rỏi, dịu dàng ngồi xổm ở tấm thảm bên cạnh, để người mình thấp hơn tầm mắt của đối phương.
Cô gái lắc đầu, nhìn Trần Ca một chút rồi nhanh chóng thu hồi ánh mắt.
“Thế cháu có thể ngủ không?” Bác sĩ Cao tiếp tục hỏi, lần này cô gái phản ứng khá gay gắt, hai tay nắm tóc của mình, nắm rất chặt, lúc hai tay cô ấy mở ra, giữa các ngón tay đều là tóc đen bị giật đứt.
“Vẫn không có cách nào ngủ được.” Bác sĩ Cao chau mày, đứng lên: “Hai loại thuốc đều không có tác dụng sao?”
“Bác sĩ Cao, có thể cho cháu nói mấy câu với cô ấy không?”
“Tình huống của Vương Hân bây
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền