ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Hệ Thống Nhà Ma

Chương 105. Nhân viên thứ hai của ngôi nhà ma! (5)

Chương 105: Nhân viên thứ hai của ngôi nhà ma! (5)

Nhìn vào những dòng chữ trên tờ giấy trắng, biểu cảm của Vương Hân càng trở nên kích động. Cô từ từ đứng dậy, chủ động nắm lấy cây bút bi trong tay Trần Ca.

Những ngón tay thon thả lạnh ngắt chạm vào ngón tay của Trần Ca, dường như đây là lần đầu tiên cô cảm nhận được hơi ấm từ người khác, cánh tay không ngừng run rẩy.

Cô muốn nói gì đó nhưng không nói nên lời.

Ba phút sắp trôi qua, cây bút bi lại chuyển động giữa ngón tay của hai người, lần này chỉ viết lên ba chữ.

“Chúc ngủ ngon.”

Cây bút ngừng chuyển động, Trần Ca bắt đầu nhẩm trong đầu câu thần chú đưa Bút Tiên đi, Vương Hân ở phía đối diện cũng không tự chủ được nhẩm theo.

“Bút Tiên, Bút Tiên, người là kiếp trước của tôi, tôi là kiếp này của người, nếu muốn đi thì trở về đi.”

Sau khi cùng lúc đọc xong chữ cuối cùng, tâm trạng của Vương Hân hoàn toàn mất kiểm soát như thể một cái gai trong lòng được rút ra. Cô nắm lấy tay Trần Ca, trán chống lên cây bút bi cũ nát như không muốn để người khác nhìn thấy bộ dạng đau khổ của mình.

“Ánh đèn trên khắp thế giới đều đã tắt, giọng nói của mọi người vỡ tan thành từng mảnh, tôi không biết phải làm gì nữa. Cảm giác như mọi thứ đều sai, mọi con đường đều sẽ bị lạc, tôi không biết tại sao tôi lại đau khổ như vậy, tôi như biến thành một thứ không bằng cả con quái vật.”

Cuối cùng Vương Hân cũng nói ra tất cả những lời trong lòng, cô nhìn vào những con chữ trên tờ giấy, nằm bò trên bàn, giọng ngày càng nhỏ: “Xin hãy giúp tôi, kéo tôi ra khỏi thế giới này, tôi không muốn đau khổ như vậy nữa, xin hãy giúp tôi...”

Đầu cô đè lên mu bàn tay của Trần Ca, cả người nằm trên nệm, hơi thở đều đều giống như là đang ngủ.

“Chúc ngủ ngon.”

Trần Ca nhẹ nhàng rút tay ra, đắp chăn cho Vương Hân và bước ra khỏi phòng.

Bác sĩ Cao và mẹ nuôi của Vương Hân đang đứng ngoài cửa, cả hai đều gấp gáp muốn biết chuyện gì đã xảy ra bên trong nhưng lại sợ làm phiền Vương Hân nên nhỏ giọng hỏi.

“Bây giờ Vương Hân thế nào rồi?”

Trần Ca chỉ chỉ về hướng phòng: “Đã ngủ rồi.”

“Thực sự ngủ rồi.” Bác sĩ Cao không thể tin được, ông biết rõ bệnh nhân bị trầm cảm nặng đau khổ như thế nào và thường chỉ dựa vào thuốc để ngủ: “Làm thế nào cậu làm được vậy?”

“Đó là một câu chuyện dài.” Trần Ca nói nửa thật nửa giả: “Khi cháu đang tìm kiếm tư liệu thực tế cho ngôi nhà ma ở địa chỉ cũ của Trường Trung học Mộ Dương thì vô tình phát hiện ra một số chuyện liên quan đến quá khứ của Vương Hân, biết được nút thắt trong lòng của cô ấy, có vẻ như là vì sau khi chơi trò chơi Bút Tiên rồi tận mắt chứng kiến cái chết của người bạn cùng phòng. Cho nên cháu đã nghĩ ra cách “hốt thuốc đúng bệnh” là mô phỏng chữ viết tay của bạn cùng phòng rồi chơi trò Bút Tiên với cô ấy một lần nữa và nói với cô ấy rằng mọi chuyện chỉ là một sự trùng hợp.”

“Vậy cũng được sao?” Bác sĩ Cao rất xúc động.

Đôi mắt của người phụ nữ trung niên bên cạnh đã ướt đẫm: “Cảm ơn! Trước đó tôi đã nghi ngờ cậu, thật xin lỗi!”

“Không sao, nói đúng ra thì hai người mới là những người vĩ đại. Một người sẵn sàng nuôi dưỡng một người trầm cảm như Vương Hân, cho cô ấy tình thương yêu vô hạn, một người ngay lúc nguy cấp đã sẵn sàng đứng ra giúp

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip