Chương 1123: Đừng trách anh em không làm người
“Sao hai người không đợi tôi vậy?” Tần Quảng chạy ra khỏi sảnh phụ, thở hổn hển chạy theo Phó Bá Nhạc và Ngụy Siêu Siêu.
“Nhìn lá gan nhỏ bé của cậu kìa, giống như đang làm phát sóng trực tiếp kinh dị ngoài trời vậy?” Miệng Phó Bá Nhạc rất thâm độc: “Có phải mấy cái sự kiện thần bí mà cậu gặp được ở bên ngoài cũng đều là do cậu sắp xếp đúng không?”
“Có một số là do studio sắp xếp, còn một số thì không phải.”
“Ví dụ như cái lần cậu đi vào bệnh viện đó sao?” Phó Bá Nhạc cảm thấy khá hứng thú với những chuyện mà Tần Quảng gặp phải, nhưng mà Tần Quảng hiển nhiên không muốn nhớ lại những chuyện này nữa, trực tiếp bỏ qua lời nói của Phó Bá Nhạc, đổi chủ đề.
“Vừa nãy tôi có nhìn thấy một quá bóng tự lăn vào trong sảnh phụ, có vẻ như ở đó có một vài đứa trẻ không thể nhìn thấy bằng mắt thường.”
“Cậu đúng là một du khách bình thường.” Phó Bá Nhạc lắc đầu: “Tôi biết rằng cậu là một streamer lớn được ngài Mã coi trọng, tôi còn nghĩ rằng cậu cũng có vài phần bản lĩnh, nhưng bây giờ nhìn lại thì có vẻ cũng chẳng hơn gì. Theo như tôi biết, để làm cho quả bóng tự chuyển động có sáu cách liền, đây không phải là vấn đề lớn, đôi khi chúng tôi cũng sử dụng các kỹ thuật này trên mô hình đầu người để khiến cái đầu tự lăn, thoạt nhìn rất đánh vào thị giác.”
“Có phải như vậy không?” Tần Quảng chỉ phía sau Phó Bá Nhạc nói.
“Cái gì?” Phó Bá Nhạc và Ngụy Siêu Siêu đồng thời quay đầu lại, nhìn thấy ảnh chụp trên bàn thờ đang quay lưng về phía bọn họ đã thay đổi tư thế, ông lão trong bức ảnh đen trắng đã quay đầu lại!
“Đây không phải là ông lão vừa nói chuyện với chúng ta lúc nãy sao?” Ngụy Siêu Siêu có chút kinh ngạc.
“Người sắp chết rồi mà lại còn tự đặt di ảnh của mình, không sợ xui xẻo sao, một ngày nào đó đùa sẽ thành thật đấy.” Phó Bá Nhạc không ngờ người trong bức ảnh đột nhiên quay người lại, anh ta nói hết tất cả những lời nói thô tục ra cũng là để che giấu sự chột dạ của mình, anh ta cũng không biết đối phương đã làm như thế nào, ngay lúc đó anh ta thực sự bị dọa sợ.
“Bức ảnh của ông cụ được đặt trên bàn thờ, điều đó có nghĩa là ông ta đã mất từ lâu rồi, thông tin mà ông ta cung cấp rất có thể là để khiến chúng ta hiểu nhầm.”
“Lúc mới đi vào, tôi thấy trong sân đào rất nhiều cái hố, những cái hố đó quá lớn để mà nói là trồng cây, lớn còn nếu chôn người lớn thì lại quá nhỏ, mấy anh nói xem liệu có phải là dùng để chôn trẻ em không?”
“Cũng có thể, cô nhi viện này nhất định không đơn giản như vẻ bề ngoài của nó, nó nhất định sẽ là nơi trọng yếu nhất trong toàn bộ cảnh Minh Thai... Cô nhi viện, bảo vệ đã chết, chôn người, nơi này có thể chính là nơi Minh Thai sinh ra!”
Ngụy Siêu Siêu và Phó Bá Nhạc đang thảo luận, hoàn toàn không để ý rằng ánh mắt Tần Quảng đang nhìn chằm chằm chỗ dưới bàn thờ.
“Ban nãy có một cái đầu của đứa trẻ nhô ra từ phía sau bàn thờ, nhưng ở dưới bàn thờ lại hoàn toàn không có cơ thể của đứa trẻ, cảm giác như thể nó bò ra từ bức ảnh vậy.”
“Ở đâu?”
“Bên cạnh bàn thờ, trong nháy mắt đã biến mất rồi.”
Ba người nhìn chằm chằm vào bàn thờ, lúc này toàn bộ cảnh mới lại có sự thay đổi, khe hở trên
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền