Chương 1124: Cậu cần có sân khấu rộng lớn hơn
Mười phút trước, cảnh Minh Thai vẫn còn rất "hài hòa", Trần Ca vừa mới đi ra ngoài trang điểm, đến cảnh quay khác gọi mấy nhân viên một chút mà khi quay lại thì cảnh này đã hoàn toàn thay đổi.
Vào thời điểm khi cánh cửa được mở ra, Trần Ca còn nghĩ rằng anh đã trở lại thế giới sau cánh cửa một lần nữa.
Não bộ nhanh chóng suy nghĩ, Trần Ca đã nghĩ về vô số khả năng, cuối cùng bóng dáng hai du khách đã xuất hiện trong đầu anh.
“Cặp vợ chồng đến từ Tân Hải có vấn đề, sự thay đổi của cảnh Minh Thai có liên quan gì đến họ không?
" Ngay từ đầu Trần Ca đã nghi ngờ bọn họ là những du khách đặc biệt, nhưng giờ anh cảm thấy mọi chuyện không đơn giản như vậy: “Trước khi bọn họ gây ra sự phá hủy lớn hơn, mình nhất định phải tìm thấy bọn họ.”
Gọi nhân viên ra, Trần Ca cầm truyện tranh lao vào cảnh, để ngăn sương mù đen lan rộng, anh còn nhờ Tiểu Tiểu canh giữ cánh cổng sắt đen và dặn Tiểu Tiểu không được mở cửa cho dù có là ai đến.
Màn sương đen bao trùm Thị trấn im lặng, và nó còn đang tiếp tục lan ra xa hơn, những mặt người nhợt nhạt bắt đầu xuất hiện trên các bức tường đường phố, sau khi nhìn thấy Trần Ca, bọn chúng không ngừng la hét như thể đang cầu cứu, nhưng cũng như thể đang khóc than.
“Con đường bí mật gần lối vào cảnh này nhất là ở Tòa nhà yên tĩnh, nhưng chắc là sẽ không có du khách nào xui xẻo trực tiếp đi vào cảnh ẩn thông qua con đường đấy chứ.” Trần Ca lấy điện thoại di động ra, bấm số của Đồng Đồng, rất nhanh đã nhận được tin nhắn của Đồng Đồng.
Nhìn thấy tin nhắn của Đồng Đồng, vẻ mặt của Trần Ca trở nên kỳ lạ.
“Không có người ngoài xâm nhập? Không có người ngoài xâm nhập mà cảnh Minh Thai có thể biến thành như vậy sao?"
Hình như Đồng Đồng cũng đang bận việc rất quan trọng, chỉ nhắn trả lời Trần Ca một câu rất đơn giản: “Chẳng lẽ đối phương đang lừa Đồng Đồng sao?”
Trần Ca biết rằng xác suất này là rất nhỏ, nhưng sau nhiều lần hoàn thành nhiệm vụ thí luyện của điện thoại màu đen đã giúp anh tạo thành thói quen phải lo lắng đến vấn đề tồi tệ nhất trước khi suy nghĩ một vấn đề nào đó.
Gõ vào một cánh cửa nào đó, Trần Ca nhỏ giọng gọi: “Anh Bằng? Anh có ở đó không?”
Cánh cửa gỗ mở ra, Ngô Kim Bằng ôm trán đứng ở cửa: “Ông chủ? Sao cậu cũng vào đây rồi?”
“Anh bị thương sao?” Giọng của Trần Ca thay đổi ngay lập tức, ở trong nhà ma của mình mà lại dám là nhân viên cả mình bị thương, mặc dù chỉ là cái trán hơi sưng lên một chút.
“Không sao, không sao đâu, lúc mở cửa tôi hơi khẩn trương cho nên tự mình đụng vào.”
“Có phải có ai đó cố tình chặn cửa không?” Trần Ca đã suy nghĩ thông suốt, anh biết thủ đoạn của những người thiết kế nhà ma đó.
“Ông chủ, trước tiên cậu không cần quan tâm đến tôi đâu. Vừa rồi trong cảnh có phát ra vài tiếng kêu thảm thiết, không phải chuyện đùa đâu, giống như đang giết một con lợn vậy, cậu mau đi xem thử đi, tôi lo rằng sẽ có chuyện xảy ra.”
“Anh cứ canh gác ở đây trước, tôi sẽ quay lại sớm.” Sương mù đen trên đường càng dày đặc, Trần Ca chạy một mạch đến Tòa nhà yên tĩnh.
Đầu tiên anh liếc nhìn tờ thông báo tìm người mất tích bên cạnh hành lang, đứa trẻ trong ảnh đã biến mất: “Đồng Đồng đã chạy đi đâu rồi?”
Bước
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền