Chương 53: Cái ghế quả thực đang chuyển động
Sắc mặt chú tài xế trắng bệch, cười khổ: “Vậy chúc cậu thành công.”
“Vâng, chú có thể tắt điện thoại được không?” Trần Ca nở nụ cười hiền hòa: “Đây chỉ là hiểu lầm thôi.”
“Đương nhiên rồi.” Chú tài xế vui vẻ đồng ý, đưa tay nhấn mấy cái lên điện thoại di động. Lúc xe trườn về phía trước hai ba mét nữa, điện thoại vô tuyến trên xe đột nhiên sáng lên, chú tài xế vừa khẽ chạm vào, còn chưa lên tiếng thì bên trong đã truyền ra một giọng nói tục tằng:
“Ông Lưu, ông cũng ở trường dân lập Tây Thành à? Tôi đang tò mò sao buổi tối lại có người đi qua đó, phía bên chỗ tôi cũng có một người, hai ta đang rất gần nhau. Đúng rồi, ông phát cái gì trong nhóm vậy? Tôi bị bổng* rồi?”
“Không sao không sao, anh cứ lái xe đi.” Ông chú lau mồ hôi trên trán rồi cúp điện thoại.
“Phải là tôi bị bắt cóc* chứ? Chú à, giữa người với người phải có niềm tin nhỏ nhất chứ?” Trần Ca nhíu mày, anh cũng sợ thêm một lúc nữa sẽ kéo cả cảnh sát đến đây: “Đỗ ở đây đi.”
(*) Chú lái taxi viết tin nhắn nên viết theo kiểu pinyin, chữ bắt cóc (绑架 :bǎngjià) nhưng viết vội nên viết thành bổng (棒: bàng).
“Được!” Chú tài xế không nói thêm gì nữa, dừng xe, bắp chân vẫn còn đang run.
Trần Ca kiểm tra vật dụng trên người rồi đeo túi xách xuống xe. Lúc anh đóng cửa xe, ngẩng đầu lên thì phát hiện trên nóc taxi có một hàng chữ... Tôi bị ép, hãy báo cảnh sát!
“Chú nhiều trò thật đấy.”
Nhìn chiếc xe taxi đi như bay, mười mấy giây sau, mấy trăm mét xung quanh trở nên tĩnh mịch.
Bầu trời không trăng không sao, giống như sắp mưa, tầng mây rất dày, không hề có một chút ánh sáng nào.
Trần Ca mở điện thoại di động lên, xem thời gian, còn tám phút nữa mới đến giờ hẹn.
“Vừa rồi lúc ở trong xe, người trong điện thoại vô tuyến nói, ông ấy cũng đến trường dân lập Tây Thành, đã một giờ sáng rồi còn đi về nơi này, có khi nào liên quan đến mình không?” Anh khá để ý đến việc này, nếu không phải thời gian hạn chế thì anh sẽ mai phục bên đường xem rốt cuộc ai đi sau lưng mình.
“Còn tám phút, mình đi vào trong trường trước cũng được, làm quen hoàn cảnh, xem như chiếm địa hình trước.” Cạnh trường dân lập Tây Thành là một mảnh đất hoang, không thấy có ánh đèn nào, chỉ có một con đường hẹp vắt ngang qua lùm cây và khu rừng.
Trần Ca mở đèn pin điện thoại di động lên, đi về phía trước mấy trăm mét theo con đường cái, rốt cuộc cũng tới cửa chính của trường học đã bỏ hoang này.
Ổ khóa và lan can đều đã rỉ sét, cửa đóng chặt, nhìn vào trong hàng rào chỉ thấy một màu đen.
“Đi vào thế nào đây?”
Trần Ca ở bên ngoài một lúc, ném chiếc ba lô vào trong trường trước, sau đó bật lên, bám vào tường rào rồi nhảy qua.
Sân trường không lớn lắm, vừa nhìn đã thấy điểm cuối, trong bóng tối, hình ảnh mấy căn nhà tối đen giống như mấy người gác đêm cô độc.
Bảng hiệu trường học đã bị dỡ bỏ, thật ra Trần Ca cũng không biết tên thật của trường này là gì, chỉ biết mọi người đều gọi là trường dân lập Tây Thành.
Vì có lùm cây nên anh không thấy rõ đường dưới chân, thỉnh thoảng bắp chân lại bị cào xước, vừa nhột vừa đau.
“Tôi đã đến trong thời gian quy định, nhiệm vụ kế tiếp là vào trong đó tìm được giày khiêu vũ màu đỏ.” Trần Ca lấy cây búa trong túi ra, tay chạm vào chiếc cán búa
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền