Chương 54: Trung tâm hoạt động nghệ thuật
Hai mắt Trần Ca dán chặt vào cái ghế nằm giữa hành lang, anh nghiêng người đứng thẳng dậy, nắm chặt cây búa trong tay.
Anh đợi thêm mười mấy giây, cái ghế trong hành lang vẫn không nhúc nhích.
“Chẳng lẽ là do mình đang quan sát nó sao?” Trần Ca đi về phía trước mấy bước, mở chức năng quay phim trên điện thoại lên, đặt lên trên ổ khóa bên ngoài cửa kính.
Sau khi làm xong, anh lùi đến khu đất trống bên ngoài ký túc xá, lẳng lặng chờ đợi.
Sân trường lúc nửa đêm yên tĩnh đến mức khiến người ta không thể thích ứng được, ngay cả tiếng côn trùng kêu và tiếng chim hót cũng không nghe thấy.
Khoảng ba phút sau, Trần Ca tới gần ký túc xá, anh đã chuẩn bị sẵn tâm lý nghênh đón kết quả kinh khủng nhất. Nhưng khi anh đứng tại cửa ký túc xá một lần nữa, cái ghế vẫn đứng yên tại chỗ như lúc đầu, cách ngọn đèn trên nóc hành lang tầm một mét.
“Không nhúc nhích? Chuyện gì xảy ra vậy?” Trần Ca đứng bên cạnh cửa kính, cầm điện thoại đang đặt trên đó xuống. Anh xem qua video một lần, không phát hiện ra chuyện gì khác thường, cái ghế vẫn ngoan ngoãn đứng yên trong hành lang.
“Lẽ nào chỉ khi nó nhìn thấy con người mới di chuyển?” Trong đầu vừa xuất hiện ý nghĩ này, Trần Ca đã cảm thấy không ổn lắm. Anh quay đầu lại nhìn về phía hành lang ký túc xá nữ, chẳng biết cái ghế kia đã tiến lên đằng trước tầm hai mét từ lúc nào, lúc này nó đã cách cánh cửa kính rất gần!
“Lại tiến về phía trước rồi? Rốt cuộc thứ này có ý gì? Mình vừa mới tới là nó liền đến gần, chẳng lẽ là muốn biểu đạt chuyện gì đó với mình ư?” Nói không sợ là gạt người, chỉ là năng lực chịu đựng sự sợ hãi của Trần Ca mạnh hơn người bình thường nhiều, cho nên ở trong môi trường này anh vẫn có thể giữ đầu óc tỉnh táo mà suy xét.
“Vấn đề của ngôi trường này hơi lớn, trước khi hiểu rõ ràng mọi chuyện, tạm thời không nên trêu chọc những thứ này.” Thật ra Trần Ca rất muốn dùng búa đập nát tấm kính, sau đó kéo cái ghế kia ra ngoài phá hủy, nhưng khi nghĩ đến trong ký túc xá có quá nhiều góc chết, anh sợ sau khi đi vào sẽ gặp phải thứ gì khác, chưa kịp đẩy cái ghế ra ngoài thì bản thân mình đã bị bắt ngược lại rồi.
“Nhiệm vụ chủ yếu của đêm nay là tìm được giày múa màu đỏ, chỉ cần những thứ kỳ quái khó hiểu này không ảnh hưởng đến mình, mình cũng không cần liều mạng với chúng nó.” Trần Ca cầm điện thoại di động rời khỏi đó: “Đợi mình kiểm tra hết những nơi khác, nếu không tìm thấy giày múa màu đỏ thì lại quay về. Dù sao mình chỉ cần tìm thấy nó trước khi trời sáng là xem như nhiệm vụ thành công, thời gian còn đang rất dư dả.”
Trần Ca ghi nhớ vị trí cánh cửa ký túc xá nữ trong lòng, sau đó trở về theo đường cũ. Anh tắt đèn pin trên điện thoại di động đi, cầm búa sắt ngồi xổm ở gần cửa chính trường học.
“Tính thời gian thì chiếc taxi đi theo sau mình phải đến rồi mới đúng chứ, tại sao ở ngoài đường vẫn đen kịt như cũ vậy nhỉ?” Dưới khung cảnh tối om om, ánh đèn xe cực kỳ dễ thấy, nhưng mà Trần Ca đợi rất lâu cũng không thấy có ánh sáng đến gần trường học: “Không phải là xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn đó chứ?”
Trong lòng anh luôn khắc ghi chuyện này, theo anh thấy trên thế giới không thể nào xảy ra chuyện trùng hợp như vậy được,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền