Chương 55: Năm cô gái
Cái ghế được đặt giữa hành lang, muốn đi vào lầu hai buộc phải đi bên cạnh nó, không thể tránh né được.
Chuyện gặp phải trước cổng ký túc xá nữ vẫn còn hiện rõ mồn một trước mắt Trần Ca, dường như cái ghế này sẽ chủ động đến gần người sống.
Anh trốn ở khúc ngoặt cầu thang, hơi do dự.
“Cái ghế này có chỗ tựa lưng, hoàn toàn không giống với cái ghế trong phòng học của trung tâm hoạt động, hẳn là cố ý chuyển từ nơi khác tới, nhưng tại sao bọn họ lại để cái ghế này trong trung tâm hoạt động?”
Nhìn kiểu dáng thì cái ghế ở lầu hai trung tâm hoạt động trông giống với cái ghế trong ký túc xá nữ, hẳn là loại ghế tựa do nhà trường phát cho mỗi học sinh trong ký túc xá.
Trần Ca dùng điện thoại chiếu vào tấm biển trên cửa phòng đối diện, trên đó viết chữ thanh nhạc: “Phòng tập múa không ở lầu hai, hay là mình lên thẳng lầu ba luôn? Nhưng lỡ giữa hành lang lầu ba cũng có một cái ghế thì phải làm sao đây? Đến lúc đó mình bị nó đuổi đến khúc ngoặt hành lang, lúc xuống lầu lại bị cái ghế ở lầu hai ngăn chặn…”
Trong đầu hiện lên hình ảnh đáng sợ, Trần Ca suy nghĩ một chút rồi không né tránh nữa, anh nắm chặt búa đi vào hành lang lầu hai.
Hành lang tối đen như mực, nhìn mãi không tìm thấy điểm cuối, toàn bộ cửa phòng hai bên đều bị đóng chặt, trên cửa bám đầy bụi bặm, mờ mờ ảo ảo, không nhìn thấy rõ bên trong phòng học rốt cuộc ẩn giấu thứ gì.
Trần Ca đi rất chậm, anh không vì cái ghế gần ngay trước mắt mà lơ là những thứ khác.
Trên thực tế, Trần Ca cảm thấy những phòng học bỏ trống không dùng tới ở hai bên càng thêm đáng sợ hơn.
“Không biết nơi này đã bao lâu không có ai đi vào rồi, trên sàn nhà bám đầy bụi bẩn, dấu chân không thể nào xử lý sạch được, nếu như người đi theo sau mình cũng đi vào trung tâm hoạt động, chắc chắn hắn sẽ phát hiện ra mình.” Dù ở trong hoàn cảnh quỷ dị như vậy nhưng Trần Ca cũng không quên cảnh giác khả năng có người thứ ba xuất hiện: “Mình phải tăng tốc lên, tốc chiến tốc thắng!”
Ánh sáng điện thoại đung đưa theo cánh tay di chuyển của Trần Ca, khoảng cách giữa anh và cái ghế kia càng ngày càng gần.
“Dường như cũng không có gì phải sợ nhỉ? Một cái ghế còn có thể giết mình hay sao?” Trần Ca đi vòng quanh cái ghế một vòng, nó mang đến cho anh cảm giác đây chỉ là một cái ghế rất bình thường.
“Hay là dỡ nó ra xem một chút?” Trần Ca vừa nghĩ trong đầu, hai tay đã lập tức làm theo. Anh giơ búa lên đẩy ngã cái ghế, bỗng nhìn thấy bên dưới cái ghế có viết gì đó.
“Tiền Ngọc Kiều? Nghe giống như tên của con gái.”
Cái tên này xuất hiện càng thêm khẳng định suy đoán trước đó của Trần Ca, cái ghế quả thật không phải là đồ của trung tâm hoạt động mà là thuộc về một người nào đó.
Khi trường học tổ chức những hoạt động có quy mô lớn sẽ cho học sinh mang ghế của mình đến tham dự, để tránh lẫn lộn nên rất nhiều người viết tên của mình xuống dưới mặt ghế.
“Không biết có phải dưới mặt cái ghế trong ký túc xá nữ cũng có một cái tên hay không?” Trần Ca ghi nhớ cái tên này ở trong lòng, anh ngẫm nghĩ rồi không đập nát cái ghế nữa mà đem nó vào bên trong phòng học: “Nán lại đây càng lâu càng cảm thấy không thoải mái, mình phải nhanh chóng đi lên lầu ba mới được.”
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền