Chương 87: Trong tranh có cậu
Những chữ đó là dùng đầu bút khắc lên trên bàn, mỗi một nét đều dùng hết sức mình, có thể thấy người viết ra nó đang trong trạng thái vô cùng đau khổ, tuyệt vọng.
Nét chữ tập trung tại trung tâm bàn gỗ, để nhìn rõ hơn, Trần Ca khom lưng hướng về phía bàn.
[Con mắt trên vách ngăn nhà vệ sinh sống lại rồi! Mình nhìn thấy rồi, con ngươi đang động đậy!]
[Mình không biết tại sao lại sinh ra ảo giác như vậy, nhưng bắt đầu từ ngày đó, mình luôn cảm thấy có một cặp mắt nhìn mình.]
[Nó có thể trốn ở bất cứ đâu, trong ngăn kéo, trong ngăn tủ, bên cạnh giường, đằng sau gối.]
[Đến cả dũng khí vươn tay vào trong ngăn kéo mình cũng không có, mình sợ nó trốn trong cặp sách của mình.]
[Mình sợ ở một mình, mình không dám vào trong phòng kín nữa, mình sợ bóng tối, chỉ cần tắt điện là tỉnh dậy từ trong ác mộng! Mình sắp bị ép đến phát điên rồi, mình cảm thấy đôi mắt ấy như đang bên cạnh mình.]
[Mình phải làm sao đây? Ở nơi mình không nhìn thấy có một con ngươi đang nhìn mình chằm chằm.]
[Nhất định nó đang trốn ở đâu đó, con mắt đó rất quen thuộc, nhưng mình đã quên từng nhìn thấy nó ở đâu.]
[Mình kể chuyện này cho cha mẹ và giáo viên chủ nhiệm, họ đều nói mình gặp áp lực học hành quá lớn nên sinh ra ảo giác.]
[Chắc là ảo giác thôi, nếu không tại sao mình lại cảm thấy con mắt của giáo viên chủ nhiệm với con mắt nhìn chằm chằm đó giống nhau tới vậy?]
[Cha mẹ muốn giáo viên quan tâm đến mình nhiều hơn, rõ ràng là vì tốt cho mình, nhưng mình cứ lại gần chủ nhiệm đáng kính nhất thì lại muốn đâm mù mắt ông ta.]
[Có phải mình điên rồi không? Mình không dám nói chuyện này cho nhiều người biết, mình rất sợ, sợ con mắt đó, cũng sợ người xung quanh biết mình không bình thường.]
[Mình đang giả bộ là mình của trước đây, nhưng hình như đôi mắt đó xuất hiện ngày càng thường xuyên hơn, mình không biết nên tâm sự với ai.]
[Mình có cảm giác bản thân như sắp bị hủy hoại, nhìn thấy kim chỉ và dao gọt trái cây luôn xuất hiện một ý nghĩ không hay, một giây trước vừa giữ được bình tĩnh, đột nhiên đã khóc thét không lí do, mình không thể khống chế nổi bản thân, mọi thứ của mình đều bị đôi mắt đó nhìn thấy.]
[Không thể tiếp tục thế này nữa, mình chịu đủ rồi, để mình giải thoát ở đây đi.]
[Hi vọng truyền thuyết về căn phòng này là thật, mình bằng lòng hiến dâng mọi thứ của mình, chỉ cần loại bỏ được đôi mắt ấy.]
Sau khi đọc xong toàn bộ, Trần Ca không vội vàng bỏ đi mà lại dùng điện thoại quay nét bút vào trong livestream, coi như bảo vệ chứng cứ.
Chữ trên bàn chắc hẳn được khắc bởi cô gái bị thầy Phạm làm tổn thương. Con mắt trong nhà vệ sinh đã để lại bóng ma tâm lý quá lớn cho cô ấy, cộng thêm những hành vi của cha Phạm Úc khiến cho cô bé kia đến phòng học cuối cùng này.
Sau khi cô ấy trả một cái giá nào đó, cuối cùng khiến cha của Phạm Úc mất tích, cũng coi như thành công loại bỏ đôi mắt ấy. Điều đáng để Trần Ca chú ý chính là căn phòng cuối cùng đã phát huy tác dụng rất quan trọng, nói cách khác, hung thủ giết chết cha của Phạm Úc có thể chính là thứ không sạch sẽ trong phòng học cuối cùng.
“Ba mảnh giấy khác nhau, người không tồn tại trong ngôi trường, có năng lực hành hung, nếu nói thứ không sạch sẽ trong phòng học là hung thủ vậy có
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền